Những ngày cuối tháng mười một năm 1972
Từ ngày 24 tháng 11, trời miền Bắc bắt đầu trở lạnh. Ở chuến hào bên bờ sông Đáy, chúng tôi-cả trung đội- vẫn thay nhau gác đêm. Bom dội cách đây chẳng bao xa, đất còn rung nhẹ. Tôi thích rất rõ cảm giác lúc ấy: lạnh buốt nhưng không ai dám đốt lửa, sợ lộ vị trí.
Chiều 25/11, chúng tôi nhận tin địch chuẩn bị tăng cường đánh phá. Anh em ngồi quây lại, vừa vá áo, vừa nói chuyện gia đình. Anh Phúc- nhỏ hơn tôi một tuổi- cười bảo:" bao giờ hòa bình, em về làm thợ mộc, cưới vợ. Chứ đánh nhau hoài...cực quá anh ơi." tôi không nói chỉ vỗ vai nó. Những câu ước mơ bình dị như vậy trong chiến tranh nghe thương vô cùng.
Ngày 27/11, trận đánh bất ngờ nổ ra. Bom rơi dồn dập. Chúng tôi vừa di chuyển, vừa kiêng binh thương. Tôi vẫn còn nhớ tiếng anh Thảo gọi to: " Hùng ơi, giữ vững đội hình! Tụi nhỏ phía sau còn chờ mình dẫn!"
Anh Thảo bị mảnh bom sượt qua tay nhưng vẫn lao lên đỡ một chiến sĩ bị ngã. Tôi nhìn cảnh đó mà nghẹn lại...!.
Đến 28/11, chúng tôi gần như thức trắng. Mỗi người tranh thủ ngủ vài phút tựa lưng vào bờ đất. Lúc rảnh lại kiểm tra súng đạn. Có đêm pháo sáng địch bắn lên nhuộm cả bầu trời vàng chói. Tôi nghe tiếng bom xa xa mà lòng lo: "không biết mai còn đủ anh em cùng ăn cơm không..."
Đêm 29 rạng 30/1, mưa rừng kéo đến, nặng hạt và lạnh cắt da. Nhưng chính cơn mưa đó khiến địch giảm oanh tạc. Anh em ngồi trong hầm, chia nhau từng miếng sắn luộc. Anh Phúc lại cười- nói nhỏ: "31/11 hòa bình là được rồi. Em chỉ cần ngủ một giấc dài không nghe thấy bom nữa." tôi quay sang nhìn nó- đôi mắt còn sáng, còn trẻ, dù chiến tranh làm già đi rất nhiều.
Sáng 30/11, chúng tôi nhận tin: tuyến phòng thủ đã giữ vững, máy bay địch buộc phải rút lui. Chẳng ai reo hò lớn, nhưng ai cũng mỉm cười. Một nụ cười nhẹ...mà sâu!.



