NHỮNG NGÀY CUỐI THÁNG TƯ KHÔNG NGỦ
Câu chuyện tái hiện những ngày cuối tháng Tư năm 1975 – thời khắc lịch sử đầy căng thẳng và xúc động, khi người lính Phạm Thanh Tịnh cùng đồng đội gần như không ngủ, chạy đua với thời gian để tiến tới trận đánh quyết định giải phóng Sài Gòn.
Những ngày cuối tháng Tư năm 1975, thời gian dường như trôi nhanh hơn bình thường. Với người lính trên đường tiến về Sài Gòn, mỗi giờ, mỗi phút đều mang theo sức nặng của lịch sử. Phạm Thanh Tịnh vẫn nhớ rất rõ cảm giác của những ngày ấy – những ngày mà giấc ngủ trở nên xa xỉ, còn sự tỉnh táo thì được giữ bằng ý chí và niềm tin chiến thắng.
Đơn vị ông liên tục nhận mệnh lệnh mới. Đội hình di chuyển gần như không ngừng nghỉ. Ban ngày hành quân, ban đêm triển khai đội hình, sẵn sàng chiến đấu. Có những đêm, cả đơn vị không ai chợp mắt. Người thì lau súng, người kiểm tra đạn dược, người tranh thủ vá lại chiếc áo đã sờn. Tất cả đều trong trạng thái căng như dây đàn.
Phạm Thanh Tịnh khi ấy đã nhiều đêm liền không ngủ trọn giấc. Mắt cay xè, đầu nặng trĩu, nhưng mỗi khi nghĩ đến mục tiêu phía trước, ông lại thấy mình tỉnh táo lạ thường. Trong đầu ông, hình ảnh Sài Gòn hiện lên vừa xa xôi vừa gần kề. Không ai nói ra, nhưng ai cũng hiểu: nếu vượt qua được những ngày này, chiến tranh sẽ kết thúc.
Không khí trong đơn vị những ngày cuối tháng Tư rất đặc biệt. Không còn những câu chuyện vui, cũng không có sự hoang mang. Thay vào đó là sự im lặng đầy tập trung. Mỗi người lính đều sống với suy nghĩ riêng của mình. Có người nhớ quê nhà, nhớ mẹ già, nhớ người yêu đang chờ đợi. Có người âm thầm chuẩn bị tinh thần cho tình huống xấu nhất.
Trên đường hành quân, bộ đội ta đi qua nhiều khu vực dân cư. Người dân nhận ra bộ đội giải phóng thì ùa ra đón. Có những gia đình chỉ kịp mang ra nồi nước sôi, vài củ khoai, vài trái chuối, nhưng ánh mắt thì chan chứa niềm tin. Những lời động viên mộc mạc: “Bộ đội ráng lên!”, “Sắp giải phóng rồi!” trở thành liều thuốc tinh thần quý giá trong những ngày thiếu ngủ.
Những đêm cuối tháng Tư, Phạm Thanh Tịnh thường ngồi dựa lưng vào balô, súng đặt ngang đùi, mắt nhìn về phía trước trong bóng tối. Tiếng động cơ xe cơ giới, tiếng bước chân rầm rập, tiếng mệnh lệnh truyền nhanh… hòa vào nhau tạo thành âm thanh đặc trưng của thời khắc lịch sử đang đến gần. Ông hiểu rằng, mỗi người lính lúc này đều đang gánh trên vai không chỉ nhiệm vụ quân sự, mà còn là kỳ vọng của cả dân tộc.
Có những lúc mệt mỏi đến mức tưởng chừng không thể đứng vững, nhưng chỉ cần nghe tin từ các hướng khác: các cánh quân đang áp sát Sài Gòn, tuyến phòng thủ của địch liên tục bị phá vỡ, tinh thần toàn đơn vị lại bừng lên. Người lính hiểu rằng, sự hy sinh của bao đồng đội suốt mấy chục năm kháng chiến đang dần được đền đáp.
Trong những ngày không ngủ ấy, Phạm Thanh Tịnh nhiều lần nghĩ đến những đồng đội đã ngã xuống ở Tây Nguyên, ở Trị – Thiên, ở những chặng đường hành quân gian khổ. Ông tự nhủ: Chúng tôi phải đi tiếp, phải đi đến cùng, để những người đã nằm lại được yên lòng.
Khi bước sang ngày 29 rồi 30 tháng Tư, không khí căng thẳng đạt đến đỉnh điểm. Đơn vị liên tục cơ động, thay đổi vị trí, chờ lệnh tiến công cuối cùng. Không ai còn cảm nhận rõ ràng về thời gian nữa. Ngày và đêm hòa vào nhau. Chỉ còn một điều rõ ràng: lịch sử đang ở rất gần.
Nhiều năm sau, khi đã trở về đời thường, mỗi dịp tháng Tư về, cựu chiến binh Phạm Thanh Tịnh lại nhớ đến những ngày không ngủ ấy. Ông nói: Chưa bao giờ tôi thấy con người có thể chịu đựng được nhiều đến thế. Nhưng chính trong những ngày căng thẳng nhất, tinh thần người lính lại sáng rõ nhất – tinh thần sẵn sàng hy sinh tất cả để đổi lấy hòa bình.
Những ngày cuối tháng Tư năm 1975 đã trôi qua, nhưng dấu ấn của nó thì còn mãi. Đó là những ngày người lính sống trọn vẹn nhất cho Tổ quốc, cho nhân dân, cho khát vọng thống nhất non sông đã ấp ủ suốt bao năm dài.



