Những ngày cuối trong ngục – Trần Phú
Những ngày cuối trong ngục – Trần Phú
Những ngày cuối trong ngục – Trần Phú
Nhà tù tối và ẩm. Không khí đặc quánh mùi ẩm mốc và đau đớn.
Trần Phú nằm trên chiếc giường gỗ cứng. Cơ thể ông đã kiệt sức sau những ngày bị tra tấn. Những vết thương chưa kịp lành, nhưng những trận hỏi cung vẫn không dừng lại.
Kẻ thù muốn ông khai. Muốn ông từ bỏ.
Nhưng ông chỉ im lặng.
Sự im lặng ấy không phải vì yếu đuối. Mà vì ông biết, có những điều không thể nói ra – dù phải đánh đổi bằng cả mạng sống.
Một buổi chiều, ông gọi đồng chí lại gần. Giọng ông yếu, nhưng từng chữ vẫn rõ ràng:
“Giữ vững chí khí chiến đấu…”
Không dài. Không nhiều.
Nhưng đó là tất cả những gì ông muốn gửi lại.
Ông không nói về bản thân. Không nhắc đến đau đớn. Không than thở.
Điều duy nhất ông quan tâm là con đường phía trước – của những người còn sống.
Ít lâu sau, ông ra đi.
Nhưng câu nói ấy thì ở lại.
Ở lại trong ký ức của đồng chí.
Ở lại trong lịch sử.
Và ở lại như một lời nhắc nhở – rằng có những con người sống không chỉ cho mình, mà cho cả một dân tộc.



