NHỮNG NGÀY CUỐI TRƯỚC PHÁP TRƯỜNG
Khi tin tử hình được truyền về, Sáu không hề hoảng sợ. Cô bước đi trong phòng giam, ánh mắt lạnh lùng nhưng ánh lên một niềm quyết tâm mãnh liệt. Mỗi bước chân cô trên nền xi măng ẩm ướt vang lên âm thanh rùng mình, khiến các cai ngục và tù nhân đều lặng thinh.
Các cai ngục liên tục tìm cách làm cô khuất phục: bỏ đói, dí điện, nhốt ngoài trời nắng cháy, tra tấn tinh thần. Nhưng Sáu không hề kêu la, không hé môi một lời. Cô ngồi trên băng ghế lạnh, mắt nhìn ra ngoài khe cửa sổ nhỏ, tưởng tượng rừng dừa xanh mát, nghe tiếng gió rì rào, tiếng chim hót và hình ảnh mẹ đang mỉm cười.
Đêm xuống, Sáu hát thầm bài ca dân gian, giọng trầm ấm nhưng kiên cường. Tiếng hát vang vọng qua phòng giam tối tăm, như xua đi bóng tối, như thắp lên ngọn lửa hy vọng trong lòng các tù nhân khác. Một số người lén khóc, một số người nắm tay nhau chặt hơn, nhưng tất cả đều cảm nhận được sức mạnh tinh thần phi thường từ cô gái trẻ chưa tròn 18 tuổi.
Cô viết trong tâm trí mình:
“Nếu không vì quê hương, không vì dân, tôi sẽ không còn sức chịu đựng. Nhưng mọi đau đớn này đều xứng đáng nếu đổi lại tự do cho đất nước.”



