NHỮNG NGÀY ĐẦU NHẬP NGŨ
Ông Lăng Sỹ Áo sinh ra trong những năm tháng đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh. Khi vừa tròn đôi mươi, ông đã xung phong lên đường nhập ngũ, rời xa quê hương, gia đình để bước vào chiến trường khốc liệt.
Những ngày đầu hành quân, ông cùng đồng đội phải băng rừng, lội suối, vượt qua những cơn sốt rét rừng và thiếu thốn đủ bề. Có những hôm, cả đơn vị chỉ có nắm cơm vắt chia nhau, nước uống phải hứng từng giọt từ lá rừng. Gian khổ là vậy, nhưng không ai lùi bước.
Một lần, trong trận đánh ác liệt tại chiến trường miền Nam, đơn vị của ông bị địch bao vây. Tiếng bom rơi, đạn nổ rung chuyển cả cánh rừng. Trong lúc nguy cấp, ông Áo đã cùng một số đồng đội dũng cảm mở đường, vừa chiến đấu vừa dìu những người bị thương ra khỏi vòng vây. Chính trong trận đó, ông bị thương ở chân nhưng vẫn cắn răng tiếp tục chiến đấu cho đến khi đơn vị an toàn.
Sau trận đánh, ông được đồng đội cáng về tuyến sau điều trị. Những ngày nằm viện, ông luôn nhớ về đơn vị, nhớ đồng đội còn ở lại nơi chiến trường. Vết thương chưa kịp lành hẳn, ông đã xin trở lại đơn vị, tiếp tục chiến đấu.
Chiến tranh kết thúc, ông trở về quê hương với trên người mang nhiều vết thương, nhưng trong tim là niềm tự hào và ký ức không thể nào quên về một thời hoa lửa. Ông thường kể cho con cháu nghe về những năm tháng gian khổ mà hào hùng ấy, để thế hệ sau hiểu và trân trọng hơn giá trị của hòa bình hôm nay



