Những ngày đầu ở Chiến khu Việt Bắc.
Rời Hà Nội, chúng tôi băng qua những cánh rừng nối tiếp nhau để lên Chiến khu Việt Bắc. Những ngày đầu đặt chân đến căn cứ, ai cũng mang theo nỗi nhớ Thủ đô. Mỗi khi đêm xuống, bên bếp lửa bập bùng giữa núi rừng, chúng tôi lại nhắc đến những con phố cũ, những chiến lũy ở Ô Cầu Dền, những người đồng đội đã mãi mãi ở lại.
Việt Bắc đón chúng tôi bằng màu xanh bạt ngàn của núi rừng và tình nghĩa đậm sâu của đồng bào. Những ngôi nhà sàn đơn sơ mở rộng cửa, bà con nhường từng bát cơm, từng nắm muối, từng tấm chăn cho bộ đội. Có những gia đình chẳng còn nhiều gạo, vậy mà vẫn nấu nồi cơm nóng, mời chúng tôi ăn trước. Sự chân thành ấy khiến chúng tôi càng thấm thía rằng mình không chỉ chiến đấu vì Hà Nội, mà vì cả đất nước.
Cuộc sống ở chiến khu vô cùng gian khổ. Ban ngày chúng tôi dựng lán, đào hầm, tăng gia sản xuất và luyện tập quân sự. Ban đêm học chính trị, học cách đánh du kích, nghiên cứu địa hình và chuẩn bị cho những trận đánh mới. Thiếu thốn đủ bề, có lúc bữa ăn chỉ là cơm độn ngô với măng rừng, muối vừng. Áo quần vá chằng vá đụp, đôi dép mòn đến lộ cả bàn chân. Nhưng chẳng ai than phiền.
Các anh chỉ huy thường nhắc chúng tôi: "Giữ được lực lượng hôm nay là để ngày mai giành lại Thủ đô." Câu nói ấy trở thành niềm tin của cả đơn vị. Chúng tôi hiểu rằng cuộc chiến sẽ còn dài, nhưng dân tộc Việt Nam nhất định sẽ không khuất phục.
Có những buổi sáng, tôi đứng trên đỉnh đồi nhìn màn sương phủ kín núi rừng Việt Bắc. Tiếng chim hót vang lên giữa không gian yên tĩnh, hoàn toàn khác với tiếng đại bác ở Hà Nội. Trong khoảnh khắc ấy, tôi nhận ra mình đang ở hậu phương của cuộc kháng chiến – nơi nuôi dưỡng ý chí, rèn luyện con người và chuẩn bị sức mạnh cho ngày phản công.
Tôi gấp lá thư gửi về quê, trong đó chỉ viết một câu: "Con vẫn khỏe. Hà Nội còn ở trong tim, và chúng con đang chuẩn bị cho ngày trở về."
Nhiều năm sau, khi nhìn lại, tôi hiểu rằng những ngày đầu ở Chiến khu Việt Bắc đã rèn giũa chúng tôi từ những người lính giữ phố thành những người lính của cuộc kháng chiến trường kỳ. Chính từ những mái nhà sàn đơn sơ, những con đường rừng hun hút và tình nghĩa của đồng bào Việt Bắc, chúng tôi đã có thêm niềm tin và sức mạnh để đi trọn con đường giành độc lập cho Tổ quốc.



