Những ngày đầu rời quê
Tôi nhập ngũ năm 1968, lúc đó mẹ khóc đến sưng cả mắt. Bà cứ nắm lấy tay tôi, dặn đi dặn lại:
“Con đi đánh giặc thì đi, nhưng nhớ giữ cái mạng về cho mẹ.”
Tôi cười, nói cho bà yên lòng:
“Con trai thì ai cũng phải ra chiến trường, mẹ đừng lo.”
Nhưng thật lòng, hôm ấy tim tôi đập thình thịch. Tuổi hai mươi mà nghe tiếng trống gọi quân, ai cũng tưởng mình cứng rắn lắm. Chỉ đến khi nhìn bóng mẹ ôm cái khăn lau nước mắt đứng ở cổng, tôi mới thấy rưng rưng.


