Cựu chiến binh

NHỮNG NGÀY ĐẦU TRONG QUÂN NGŨ

Thanh Hóa31/05/2026Lê Văn Duy (Đoàn xã Hoằng Thanh)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sau nhiều giờ ngồi trên xe vận tải, đoàn tân binh của ông Nguyễn Văn Hòa đến đơn vị huấn luyện vào một buổi chiều muộn. Trước mắt họ là những dãy nhà tranh đơn sơ nằm nép mình dưới những tán cây xanh. Không khí nơi doanh trại vừa nghiêm trang vừa gần gũi khiến những chàng trai lần đầu xa nhà có phần bỡ ngỡ. Đêm đầu tiên trong đơn vị, ông Hòa gần như không ngủ được. Nằm trên chiếc giường tre đơn giản, ông nhớ đến cha mẹ, nhớ tiếng gà gáy mỗi sáng và những buổi ra đồng cùng bà con trong làng. Tiếng côn trùng rả rích ngoài doanh trại càng làm nỗi nhớ quê thêm da diết. Sáng hôm sau, khi tiếng còi báo thức vang lên lúc trời còn chưa sáng rõ, tất cả chiến sĩ mới nhanh chóng tập hợp. Những bài học đầu tiên về điều lệnh, tác phong quân đội bắt đầu. Đối với những thanh niên quen lao động đồng áng như ông Hòa, việc phải thực hiện mọi hoạt động theo giờ giấc nghiêm ngặt là điều không hề dễ dàng. Những ngày huấn luyện diễn ra liên tục với cường độ cao. Từ chạy bộ, bò trườn, vượt vật cản đến học sử dụng vũ khí, nội dung nào cũng đòi hỏi sự kiên trì và quyết tâm. Dưới cái nắng gay gắt của mùa hè, mồ hôi thấm đẫm lưng áo nhưng không ai muốn tụt lại phía sau. Có những buổi hành quân dài hàng chục cây số qua đồi núi gập ghềnh. Đôi chân nhiều chiến sĩ phồng rộp vì chưa quen vận động cường độ lớn. Bản thân ông Hòa cũng từng có lúc mệt đến mức tưởng như không thể bước tiếp. Nhưng mỗi khi nhìn thấy đồng đội vẫn đang cố gắng, ông lại tự nhủ mình không được bỏ cuộc. Điều khiến ông nhớ nhất trong những ngày ấy chính là tình đồng chí, đồng đội. Những người đến từ nhiều vùng quê khác nhau nhanh chóng trở thành anh em một nhà. Họ chia nhau từng ngụm nước, từng miếng lương khô và động viên nhau vượt qua khó khăn. Trong tiểu đội có một chiến sĩ quê tận miền Bắc xa xôi thường kể chuyện về quê hương mình vào mỗi tối. Có người lại mang theo cây sáo nhỏ, thỉnh thoảng thổi những giai điệu dân ca giữa khoảng sân doanh trại. Những phút giây bình dị ấy giúp mọi người vơi đi nỗi nhớ nhà. Sau nhiều tháng huấn luyện, ông Hòa dần quen với nếp sống quân ngũ. Chàng thanh niên nông dân ngày nào trở nên rắn rỏi hơn, kỷ luật hơn và biết đặt lợi ích tập thể lên trên lợi ích cá nhân. Mỗi bước trưởng thành đều được đánh đổi bằng mồ hôi, ý chí và sự nỗ lực không ngừng. Ngày kiểm tra kết thúc khóa huấn luyện, ông cùng đồng đội hoàn thành tốt các nội dung được giao. Khi nhận kết quả, ai nấy đều vui mừng. Đó không chỉ là thành quả của những tháng ngày rèn luyện gian khổ mà còn là sự khẳng định rằng họ đã sẵn sàng bước vào những nhiệm vụ khó khăn hơn phía trước. Đứng giữa hàng quân ngay ngắn dưới lá cờ Tổ quốc, ông Hòa cảm thấy trong lòng trào dâng niềm tự hào đặc biệt. Ông hiểu rằng mình không còn là chàng trai quê bỡ ngỡ ngày mới nhập ngũ nữa. Quân đội đã giúp ông trưởng thành và chuẩn bị cho những thử thách lớn lao đang chờ đợi nơi chiến trường. Nhiều năm sau, mỗi khi nhắc lại quãng thời gian huấn luyện ấy, ông vẫn xem đó là một trong những kỷ niệm đẹp nhất của tuổi trẻ. Chính những ngày đầu trong quân ngũ đã đặt nền móng cho bản lĩnh của người lính, để ông vững vàng bước qua những năm tháng khốc liệt của một thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn