NHỮNG NGÀY ĐẦU TRONG QUÂN NGŨ – BƯỚC CHÂN NGƯỜI LÍNH TRẺ SÙNG SÀO MINH

Dưới đây là một câu chuyện theo lối hồi ký nhân chứng lịch sử, tập trung vào những ngày đầu ông Sùng Sào Minh nhập ngũ và lần đầu đặt chân vào chiến trường. Mình giữ các chi tiết chiến trường ở mức khái quát để không tự thêm những sự kiện chưa được xác minh.
NHỮNG NGÀY ĐẦU TRONG QUÂN NGŨ – BƯỚC CHÂN NGƯỜI LÍNH TRẺ SÙNG SÀO MINH
Có những cuộc chia tay chỉ kéo dài vài phút, nhưng ký ức về nó có thể theo một con người suốt cả cuộc đời.
Năm 1973, từ quê nhà, chàng trai trẻ Sùng Sào Minh, người con của thôn Na Lan, xã Nấm Dẩn, tỉnh Tuyên Quang, lên đường nhập ngũ.
Khi ấy, ông còn rất trẻ.
Tuổi thanh xuân của những người con vùng cao gắn với núi rừng, với bản làng, với gia đình và những công việc quen thuộc của quê hương. Nhưng trong những năm tháng đất nước còn chiến tranh, tiếng gọi của Tổ quốc đã đưa những người thanh niên như ông bước sang một cuộc đời khác – cuộc đời của người lính.
Ngày lên đường, có lẽ điều ông mang theo không chỉ là chiếc ba lô và những vật dụng của người lính.
Đó còn là hình ảnh quê nhà.
Là người thân đứng tiễn.
Là những con đường, mái nhà, núi rừng thân thuộc mà ông chưa biết đến bao giờ mới được trở lại.
Những ngày đầu làm người lính
Những ngày đầu trong quân ngũ chắc chắn không giống cuộc sống ở quê nhà.
Từ một thanh niên quen với cuộc sống nơi bản làng, ông phải làm quen với kỷ luật quân đội, với những buổi huấn luyện, những bước chân hành quân và cuộc sống tập thể.
Mọi thứ đều mới mẻ.
Giờ giấc nghiêm ngặt hơn.
Công việc nặng nhọc hơn.
Những buổi huấn luyện đòi hỏi sức khỏe, sự kiên trì và tinh thần chịu đựng gian khổ.
Nhưng chính trong những ngày tháng đầu tiên ấy, người thanh niên Sùng Sào Minh dần trưởng thành.
Ông hiểu rằng, trở thành người lính không chỉ là khoác lên mình bộ quân phục.
Đó là học cách sống vì tập thể.
Là biết nghe mệnh lệnh.
Là biết giúp đỡ đồng đội.
Và quan trọng hơn cả, là chuẩn bị tinh thần để thực hiện nhiệm vụ khi Tổ quốc cần.
Từ quê nhà đến chiến trường
Sau thời gian huấn luyện và chuẩn bị, ông cùng đồng đội lên đường vào mặt trận miền Nam.
Cuộc hành quân đưa người lính trẻ ngày càng xa quê.
Phía sau là gia đình, là bản làng Na Lan.
Phía trước là một chiến trường mà ông chỉ có thể hình dung qua những câu chuyện, những lời căn dặn của cấp trên và đồng đội.
Càng đi xa, ông càng hiểu rằng cuộc sống của mình từ đây đã thực sự bước sang một trang mới.
Những ngày đầu ở chiến trường là những ngày ông phải làm quen với hoàn cảnh hoàn toàn khác.
Không còn sự bình yên của quê nhà.
Không còn những sinh hoạt quen thuộc.
Thay vào đó là những ngày tháng thiếu thốn, những chặng hành quân, những giờ phút căng thẳng và sự hiện diện thường trực của chiến tranh.
Trong hoàn cảnh ấy, người lính trẻ học được một điều rất quan trọng:
Muốn vượt qua chiến trường, trước hết phải biết dựa vào đồng đội.
Những người lính từ nhiều quê hương khác nhau trở thành anh em.
Cùng ăn.
Cùng hành quân.
Cùng chia sẻ những lúc khó khăn.
Và cùng động viên nhau trong những giờ phút căng thẳng.
Nỗi nhớ quê trong những tháng ngày xa nhà
Có lẽ điều khó khăn nhất đối với một người lính trẻ không chỉ là gian khổ của chiến trường.
Mà còn là nỗi nhớ.
Những lúc có thời gian nghỉ ngơi, ký ức về quê nhà lại trở về.
Ông nhớ thôn Na Lan.
Nhớ gia đình.
Nhớ những người thân đã đứng bên đường tiễn mình ngày nhập ngũ.
Có những đêm giữa chiến trường, người lính trẻ có thể nghĩ về một điều rất giản dị:
“Không biết giờ này ở quê nhà mọi người đang làm gì?”
Những suy nghĩ ấy vừa khiến người lính nhớ nhà, vừa trở thành động lực để ông cố gắng hoàn thành nhiệm vụ.
Bởi phía sau ông là quê hương.
Và phía trước ông là nhiệm vụ của một người lính.
Những tháng đầu tiên – những bài học không thể quên
Những tháng đầu tham gia chiến trường đã giúp Sùng Sào Minh hiểu sâu sắc giá trị của tình đồng đội và ý nghĩa của hai chữ Tổ quốc.
Một người lính trẻ khi mới bước vào chiến trường có thể còn nhiều bỡ ngỡ.
Nhưng chiến trường khiến con người trưởng thành rất nhanh.
Mỗi lần hành quân là một lần thử thách.
Mỗi nhiệm vụ là một lần rèn luyện bản lĩnh.
Mỗi lần đồng đội động viên nhau lại khiến tình cảm giữa những người lính thêm gắn bó.
Từ một thanh niên của bản làng vùng cao, Sùng Sào Minh dần trở thành một người lính thực sự.
Ông bước vào chiến tranh bằng tuổi trẻ.
Và những năm tháng chiến đấu sau đó đã trở thành một phần ký ức không thể tách rời khỏi cuộc đời ông.
Lời kể của người trở về
Nhiều năm đã trôi qua kể từ ngày người thanh niên Sùng Sào Minh rời quê hương.
Chiến tranh đã lùi xa.
Nhưng những ký ức về những ngày đầu nhập ngũ, những tháng đầu đặt chân vào chiến trường miền Nam vẫn là những ký ức đặc biệt trong cuộc đời ông.
Sau này, chiến tranh đã để lại trên cơ thể ông những thương tật nặng nề.
Nhưng nếu nhìn lại chặng đường từ ngày nhập ngũ năm 1973, có thể thấy rằng điều ông mang về từ chiến trường không chỉ là những vết thương.
Đó còn là niềm tự hào.
Niềm tự hào của một người thanh niên đã từng lên đường khi Tổ quốc cần.
Một người lính đã đi qua những năm tháng khốc liệt của chiến tranh.
Và một người con của quê hương Na Lan đã dành những năm tháng đẹp nhất của tuổi trẻ cho đất nước.
Năm 1973, ông rời quê khi tuổi thanh xuân vừa bắt đầu.
Những tháng ngày sau đó, chiến trường đã dạy ông biết thế nào là gian khổ, tình đồng đội và trách nhiệm.
Và từ những bước chân đầu tiên của người lính trẻ năm ấy, một câu chuyện “Thời hoa lửa” đã bắt đầu – câu chuyện mà nhiều năm sau, mỗi khi nhắc lại, ký ức về một thời tuổi trẻ lại trở về trong người cựu chiến binh Sùng Sào Minh.



