Những ngày đầu xây dựng Quân đội Nhân dân Việt Nam
Sau năm 1945, Võ Nguyên Giáp đứng trước nhiệm vụ xây dựng một quân đội từ những lực lượng nhỏ bé thành một tổ chức có khả năng bảo vệ chính quyền cách mạng.
Sau Cách mạng Tháng Tám năm 1945, Việt Nam bước vào một thời kỳ đầy khó khăn. Nhà nước mới thành lập chưa có nhiều nguồn lực. Quân đội cũng chưa có trang bị hiện đại.
Võ Nguyên Giáp giữ vai trò quan trọng trong việc xây dựng lực lượng vũ trang. Một trong những nhiệm vụ đầu tiên là thống nhất các lực lượng vũ trang cách mạng thành một quân đội có tổ chức.
Quân đội khi đó gặp nhiều thiếu thốn. Vũ khí phần lớn là những loại thu được từ đối phương hoặc được nhân dân đóng góp. Quân trang và lương thực cũng hạn chế.
Nhưng khó khăn lớn nhất là đào tạo con người. Nhiều chiến sĩ chưa từng được học quân sự. Họ phải vừa chiến đấu vừa học cách tổ chức, chỉ huy và phối hợp.
Võ Nguyên Giáp chú trọng việc xây dựng kỷ luật và tinh thần đoàn kết. Ông cho rằng một quân đội muốn tồn tại lâu dài phải có tổ chức rõ ràng và gắn bó với nhân dân.
Trong những năm đầu, quân đội cũng tham gia nhiều nhiệm vụ bảo vệ chính quyền và giữ gìn an ninh.
Khi nguy cơ chiến tranh với Pháp ngày càng rõ ràng, việc xây dựng quân đội trở nên cấp thiết hơn.
Võ Nguyên Giáp phải giải quyết một bài toán khó: làm thế nào để một lực lượng còn yếu về vũ khí có thể chống lại một đối thủ có ưu thế lớn về quân sự?
Câu trả lời dần hình thành qua thực tiễn: xây dựng lực lượng lâu dài, phát huy sức mạnh nhân dân, lựa chọn cách đánh phù hợp và không nóng vội.
Những năm tháng đầu tiên ấy đặt nền móng cho sự phát triển của Quân đội Nhân dân Việt Nam.
Từ những đơn vị nhỏ ban đầu, quân đội dần phát triển thành một lực lượng có tổ chức, có hệ thống chỉ huy và ngày càng có kinh nghiệm chiến đấu.



