Anh hùng Lực lượng vũ trang

Những ngày điều trị tại bệnh xá dã chiến

Ký ức ông Nguyễn Hữu Hài về những ngày điều trị tại bệnh xá dã chiến

Nghệ An03/07/2026Nguyễn Hoàng Hải Thiên, Đoàn viên chi đoàn Làng Nghè (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Giai Lạc)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sau trận bom dữ dội trên trận địa pháo phòng không, ký ức của cựu chiến binh Nguyễn Hữu Hài như bị ngắt quãng.

Ông chỉ còn nhớ tiếng bom rung chuyển núi rừng, đất đá tung lên mù mịt và hình ảnh những người đồng đội ngã xuống bên khẩu pháo. Sau tiếng nổ chát chúa cuối cùng, mọi thứ trước mắt ông chìm dần vào khoảng tối.

Khi mở mắt tỉnh dậy, ông không còn nghe tiếng động cơ máy bay hay tiếng pháo rền vang. Thay vào đó là không gian yên tĩnh của một bệnh xá dã chiến giữa núi rừng Trường Sơn.

Người đầu tiên ông nhìn thấy là một nữ quân y mặc bộ quân phục màu xanh, trên khuôn mặt còn đeo chiếc khẩu trang. Chị nhẹ nhàng đặt ống nghe lên ngực ông để kiểm tra nhịp tim rồi khẽ bảo:

"Nằm yên cho khỏe, mai còn đi chiến đấu."

Chỉ một câu nói giản dị ấy cũng đủ để người lính trẻ cảm nhận được sự quan tâm, sẻ chia giữa những ngày chiến tranh khốc liệt.

Ít phút sau, một nữ quân y khác bước vào. Trên tay chị là bát cháo còn bốc khói. Chị đặt bát xuống chiếc bàn nhỏ cạnh giường rồi mỉm cười động viên:

"Ăn bát cháo cho khỏe nhé, đồng chí."

Ông vẫn nhớ như in bàn tay mát lạnh của chị đặt lên trán mình để kiểm tra cơn sốt. Thấy nhiệt độ đã hạ, chị vui mừng reo lên:

"Thế là người yêu không phải chít khăn trắng nữa rồi."

Một câu nói vừa hóm hỉnh vừa chân tình khiến người lính đang nằm trên giường bệnh cũng mỉm cười. Giữa bom đạn chiến tranh, sự lạc quan của những người thầy thuốc quân y đã tiếp thêm niềm tin cho biết bao thương binh.

Ông kể rằng, từng thìa cháo nóng như thấm vào từng thớ thịt sau những ngày kiệt sức. Qua từng ngày điều trị, nhờ thuốc men và sự tận tụy của đội ngũ y, bác sĩ quân y, sức khỏe của ông dần hồi phục.

Trong những ngày nằm viện, ông còn nhận được lá thư của Lan – cô gái dân công hỏa tuyến mà ông quen trên tuyến lửa Trường Sơn.

Lá thư không dài, nhưng từng dòng chữ đều chất chứa sự động viên:

"Trong cuộc sống yên vui, hạnh phúc không thể tránh hết những phút giây bất hạnh. Nhưng với lòng kiên trì và dũng cảm, nhất định sẽ vượt qua."

Đọc đi đọc lại những dòng chữ ấy, ông như thấy hiện lên hình ảnh cô gái có nụ cười hiền hậu giữa núi rừng Trường Sơn. Đó không phải là lời hứa hẹn, càng không phải tình yêu đôi lứa, mà là tình cảm chân thành của những con người cùng chung lý tưởng, cùng hướng về ngày đất nước hòa bình.

Mỗi lần nhớ lại, ông vẫn xúc động khi kể về đội ngũ quân y nơi bệnh xá dã chiến. Trong điều kiện vô cùng thiếu thốn, họ ngày đêm cứu chữa thương binh, bất kể bom đạn có thể trút xuống bất cứ lúc nào. Với người lính, họ không chỉ là những người thầy thuốc mà còn là chỗ dựa tinh thần giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết.

Sau nhiều ngày điều trị, sức khỏe của ông dần ổn định. Các vết thương đã bớt đau, cơ thể cũng hồi phục từng ngày.

Thế nhưng, trong lòng ông luôn canh cánh một nỗi nhớ.

Đó là nhớ đơn vị.

Nhớ trận địa.

Nhớ những người đồng đội vẫn đang ngày đêm đối mặt với bom đạn.

Bởi vậy, ngay khi đủ điều kiện sức khỏe, ông chủ động xin cấp trên cho trở lại đơn vị chiến đấu. Với ông, còn đồng đội ngoài trận địa thì người lính không thể yên lòng ở lại phía sau.

Nhiều năm đã trôi qua kể từ ngày rời bệnh xá dã chiến ấy, nhưng hình ảnh những nữ quân y tận tụy, bát cháo nóng giữa núi rừng Trường Sơn và lá thư động viên của cô dân công hỏa tuyến Lan vẫn luôn là những ký ức đẹp nhất trong cuộc đời người lính Nguyễn Hữu Hài.

Giữa chiến tranh khốc liệt, chính tình người đã giúp ông vượt qua thương tích, tiếp thêm nghị lực để trở về với trận địa và tiếp tục hoàn thành nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Những ngày điều trị tại bệnh xá dã chiến | Câu chuyện thời hoa lửa