NHỮNG NGÀY ĐÓI RÉT GIỮA RỪNG BẠC LIÊU
Trong một chuyến tuần tra dài ngày tại rừng Bạc Liêu năm 1970, bác Lê Văn Lương và đồng đội đã trải qua những ngày đói rét khắc nghiệt. Lương thực cạn kiệt, cơ thể mệt mỏi đến kiệt quệ, nhưng tinh thần đồng đội giúp họ vượt qua. Khoảnh khắc chia sẻ từng nắm cơm, từng ngụm nước trở thành kỷ niệm không thể quên. Thời hoa lửa với bác không chỉ là chiến đấu, mà còn là bài học về sức chịu đựng và tình đồng chí.
Bác Lê Văn Lương kể rằng, khi ấy là năm 1970, đơn vị E138 đang thực hiện nhiệm vụ tuần tra bảo vệ vùng rừng Bạc Liêu. Mùa mưa năm đó, đường rừng lầy lội, tiếp tế lương thực gặp nhiều khó khăn. Sau nhiều ngày hành quân liên tục, dự trữ thực phẩm của cả tiểu đội gần như cạn.
“Đó là những ngày cực khổ nhất mà tôi từng trải qua,” bác nói. “Chỉ còn lại vài nắm cơm, vài miếng rau rừng, nhưng mọi người vẫn chia đều nhau. Ai cũng nhường cho người yếu hơn, để cả đội còn bước tiếp.”
Cơn mưa dai dẳng khiến rừng càng thêm lạnh. Bác nhớ từng đêm phải tìm chỗ trú tạm, lót lá, nhóm lửa nhỏ để giữ ấm. Mệt mỏi, đói khát, nhưng tinh thần đồng đội luôn tràn đầy. Mỗi người dựa vào nhau, cùng động viên: “Cố lên, mai sẽ có đường ra.”
“Nhìn đồng đội gắng bước đi, tôi tự nhủ không được gục ngã. Nếu mình kiệt sức, cả tiểu đội sẽ gặp nguy,” bác kể.
Một kỷ niệm in sâu trong lòng bác là khi một đồng đội trẻ bị kiệt sức, bác nhường phần cơm nhỏ cuối cùng và dắt tay bạn ấy qua đoạn đường trơn trượt. Không có lời hoa mỹ, chỉ có sự sẻ chia và quyết tâm.
Sau gần một tuần trong rừng, tiểu đội mới trở lại điểm tập kết, được bổ sung lương thực và nghỉ ngơi. Dù cơ thể rã rời, nhưng bác Lương nói rằng cảm giác đoàn kết, biết nhường nhau từng miếng ăn, từng ngụm nước chính là món quà quý giá nhất trong thời hoa lửa.
“Những ngày đói rét ấy dạy tôi một điều: sức mạnh không chỉ nằm ở súng đạn, mà còn ở tinh thần, ở tình đồng đội và ý chí kiên cường. Cho đến bây giờ, mỗi lần ăn no, tôi vẫn nhớ đến rừng Bạc Liêu và những người anh em đã cùng tôi vượt qua,” bác Lương thổ lộ.


