Bài viết

NHỮNG NGÀY GIAN KHỔ KHÔNG LÀM NGƯỜI LÍNH CHÙN BƯỚC

NHỮNG NGÀY GIAN KHỔ KHÔNG LÀM NGƯỜI LÍNH CHÙN BƯỚC

Thanh Hóa16/09/2026nguyễn thị bình (Xã Hoằng Hóa)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

NHỮNG NGÀY GIAN KHỔ KHÔNG LÀM NGƯỜI LÍNH CHÙN BƯỚC

TÊN CỰU CHIẾN BINH: BÁC NGUYỄN QUỐC MÙI

Nhắc đến những năm tháng quân ngũ, bác Nguyễn Quốc Mùi không kể nhiều về những điều hào nhoáng. Bác thường nhắc đến sự gian khổ, bởi theo bác, chính những ngày tháng ấy mới là điều giúp một người trẻ trưởng thành. “Đi lính thì xác định gian khổ rồi. Không phải ngày nào cũng thuận lợi. Có lúc mệt, có lúc thiếu thốn, có lúc nhớ nhà, nhưng rồi cũng phải vượt qua.” Bác nói rất bình thản. Nhưng đối với chúng tôi, những người trẻ hôm nay, những câu nói ấy lại mở ra một thế giới khác – một thế giới mà sức chịu đựng, ý chí và tinh thần trách nhiệm được thử thách mỗi ngày. Bác kể về những chặng đường hành quân, những ngày sinh hoạt trong điều kiện thiếu thốn và những lúc phải làm nhiệm vụ dù cơ thể đã mệt. “Có những lúc chỉ muốn nằm xuống nghỉ, nhưng nhiệm vụ chưa xong thì chưa thể nghỉ. Cứ động viên nhau mà đi.” Chúng tôi hỏi bác điều gì khiến bác có thể vượt qua những lúc khó khăn nhất. Bác không trả lời bằng một điều gì quá lớn lao. “Nghĩ đến anh em, nghĩ đến nhiệm vụ, nghĩ đến quê nhà. Mình đã đi rồi thì phải cố.” Chính câu trả lời đơn giản ấy khiến chúng tôi suy nghĩ rất nhiều. Trong cuộc sống hôm nay, chúng ta có thể dễ dàng bỏ cuộc trước một bài toán khó, một công việc áp lực hay một thất bại nhỏ. Trong khi đó, những người lính như bác từng phải đối mặt với những thử thách mà sự bỏ cuộc đôi khi không phải là lựa chọn. Bác kể rằng trong quân ngũ, mọi người học được cách thích nghi. “Thiếu thì tìm cách khắc phục. Không có người này thì người kia giúp. Có việc khó thì cùng làm.” Điều đó tạo nên sức mạnh tập thể. Không ai có thể vượt qua chiến tranh một mình. Mỗi người phải dựa vào nhau, tin tưởng nhau và cùng hướng về một mục tiêu chung. Khi nghe bác kể, chúng tôi nhận ra rằng những phẩm chất ấy vẫn rất cần thiết trong xã hội hiện đại. Tinh thần vượt khó, trách nhiệm, kỷ luật và đoàn kết không bao giờ cũ. Chỉ khác rằng ngày hôm nay, thế hệ trẻ có những “trận chiến” khác: chiến đấu với sự lười biếng, với thái độ thiếu trách nhiệm, với những cám dỗ của cuộc sống, với tâm lý ngại khó, ngại khổ. Bác Mùi nói: “Các cháu trẻ bây giờ có nhiều điều kiện hơn. Nhưng có điều kiện cũng phải biết cố gắng. Đừng nghĩ cuộc sống lúc nào cũng dễ dàng.” Chúng tôi xem đó như một lời nhắc nhở. Những người đã từng đi qua gian khổ không bao giờ mong thế hệ sau phải chịu những gian khổ giống mình. Điều họ mong muốn là thế hệ trẻ biết sử dụng cuộc sống hòa bình để học tập, lao động và xây dựng quê hương. Bác kể rằng điều đáng quý nhất sau những năm tháng khó khăn là khi con người biết trân trọng những điều bình thường. “Ngày trước chỉ mong được bình yên. Bây giờ nhìn thấy các cháu được học hành, được vui chơi, được làm những việc mình thích, mình mừng.” Nghe bác nói, chúng tôi hiểu rằng bình yên đôi khi được cảm nhận rõ nhất bởi những người đã từng sống qua thời không bình yên. Vì vậy, câu chuyện về những ngày gian khổ của bác không khiến chúng tôi sợ hãi mà khiến chúng tôi biết ơn. Biết ơn thế hệ trước đã chịu đựng để thế hệ sau có điều kiện trưởng thành. Biết ơn những người lính đã dành tuổi trẻ cho đất nước. Và quan trọng hơn, biết rằng mỗi thế hệ đều có trách nhiệm của riêng mình. Đối với chúng tôi, tiếp nối truyền thống không phải là lặp lại quá khứ, mà là mang những phẩm chất tốt đẹp của thế hệ cha anh vào cuộc sống hôm nay. Nếu bác Mùi và đồng đội từng vượt qua gian khổ bằng ý chí và tình đồng đội thì tuổi trẻ hôm nay cũng phải biết vượt qua khó khăn bằng tri thức, trách nhiệm và tinh thần cống hiến. Những câu chuyện tưởng như bình dị ấy chính là bài học sống động nhất về nghị lực.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NHỮNG NGÀY GIAN KHỔ KHÔNG LÀM NGƯỜI LÍNH CHÙN BƯỚC | Câu chuyện thời hoa lửa