Cựu chiến binh

Những ngày giáp mặt quân thù

Hơn 75 năm tuổi đời, mang trên mình những vết sẹo của một thời hoa lửa, ông Đặng Ngọc Thăng – người con của vùng đất trung du Lâm Thao – vẫn giữ vẹn nguyên khí chất của người lính Bộ đội Cụ Hồ, là nhân chứng sống cho ý chí quật cường của thế hệ năm 1974 lịch sử.

Phú Thọ09/05/2026Đặng Ngọc Linh (đoàn trường THPT Thanh Thuỷ- Đoàn xã Thanh Thuỷ)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Những ngày giáp mặt quân thù

Giống như bao thanh niên đất Tổ đầy nhiệt huyết, năm 1967, chàng trai trẻ Đặng Ngọc Thăng rời lũy tre làng Bản Nguyên, tạm biệt dòng sông Thao đỏ nặng phù sa để lên đường nhập ngũ. Sau những tháng ngày huấn luyện gian khổ, ông được biên chế vào đơn vị chiến đấu tại mặt trận Trị Thiên – nơi được mệnh danh là “chảo lửa” của miền Nam.

Năm 1974, khi cuộc kháng chiến chống đế quốc Mỹ bước vào giai đoạn then chốt, đơn vị của ông Thăng nhận nhiệm vụ chốt chặn và tấn công vào các căn cứ điểm quan trọng dọc theo dãy Trường Sơn để chuẩn bị cho các đòn đánh chiến lược năm 1975.

“Thời điểm năm 1974, chiến trường cực kỳ ác liệt. Địch điên cuồng dội bom nhằm cắt đứt đường tiếp viện của ta. Có những đêm, bầu trời Trị Thiên không lúc nào tắt ánh hỏa châu. Chúng tôi sống trong hầm hào, ăn cơm vắt, uống nước suối, nhưng tinh thần ai nấy đều hừng hực ý chí tiến về phía trước,” ông Thăng bồi hồi nhớ lại khi nhìn vào bức ảnh cũ trong trang phục quân ngũ.

Giữa năm 1974, trong một trận đánh ác liệt tại vùng giáp ranh, trung đội của ông Thăng bị địch bao vây. Với cương vị là tiểu đội trưởng, ông đã mưu trí chỉ huy anh em lợi dụng địa hình hiểm trở, dùng hỏa lực đánh lạc hướng quân thù để đơn vị chủ lực kịp thời xoay chuyển thế trận. Trong trận chiến ấy, một mảnh đạn pháo đã găm vào vai ông, máu thấm đẫm áo trấn thủ, nhưng ông vẫn không rời tay súng, kiên cường bám trụ trận địa cho đến khi tiếng súng quân thù hoàn toàn im bặt.

Ông chia sẻ: “Lúc đó không biết sợ là gì, chỉ biết nếu mình lùi bước thì đồng đội sẽ nguy hiểm, con đường giải phóng miền Nam sẽ thêm dài. Nhìn những đồng chí hy sinh ngay bên cạnh, lòng tôi đau thắt nhưng đó cũng chính là động lực để tôi chiến đấu bằng hai, bằng ba sức mình.”

Sau ngày đất nước thống nhất, người lính Đặng Ngọc Thăng trở về quê hương Bản Nguyên với những vết thương trên cơ thể. Không chọn nghỉ ngơi, ông tiếp tục tham gia xây dựng kinh tế tại địa phương, đóng góp trí tuệ và công sức cho sự phát triển của xã nhà.

Bức ảnh ông đứng trên bục phát biểu (image.png) với mái tóc đã bạc màu sương gió, khoác trên mình bộ quân phục trang trọng, chính là minh chứng cho một đời cống hiến không mệt mỏi. Ông thường xuyên tham gia các buổi kể chuyện truyền thống cho thế hệ trẻ tại huyện Lâm Thao, truyền ngọn lửa yêu nước và lòng tự hào dân tộc cho con cháu.

Với ông Thăng, phần thưởng lớn nhất không phải là huân huy chương, mà là nhìn thấy quê hương Phú Thọ ngày càng giàu đẹp, nhìn thấy lớp trẻ hôm nay được sống trong hòa bình. Cuộc đời ông, từ người lính cầm súng năm 1974 đến người cựu chiến binh mẫu mực giữa đời thường, luôn là tấm gương sáng về tinh thần “tàn nhưng không phế”, là điểm tựa tinh thần vững chắc cho gia đình và cộng đồng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn