Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Những ngày giữ cao điểm 1509

Sau thời gian huấn luyện, ông được biên chế vào đơn vị 356B và thực hiện nhiệm vụ tại Mặt trận Vị Xuyên. Đây là chiến trường đặc biệt ác liệt trong cuộc chiến đấu bảo vệ biên giới phía Bắc. CCB Vù A Páo, sinh năm 1958, quê xã Võ Lao, tỉnh Lào Cai . Ông từng là người lính thuộc đơn vị 356B, tham gia chiến đấu tại Mặt trận Vị Xuyên, tỉnh Hà Giang, trực tiếp thực hiện nhiệm vụ chiến đấu, giữ chốt tại khu vực cao điểm 1509. Sau những năm tháng chiến đấu ác liệt, ông trở về quê hương với thương tật được xác định thương binh hạng 3/4.

Lào Cai18/08/2026Đoàn xã Cư Jút (Cư Jút)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tuổi trẻ lên đường vì Tổ quốc

Sinh ra và lớn lên ở vùng quê miền núi Võ Lao, chàng trai Vù A Páo cũng như bao thanh niên cùng thế hệ, mang trong mình ước mơ giản dị về cuộc sống bình yên bên gia đình. Thế nhưng khi Tổ quốc cần, ông đã lên đường nhập ngũ, khoác trên mình màu xanh áo lính.

Sau thời gian huấn luyện, ông được biên chế vào đơn vị 356B và thực hiện nhiệm vụ tại Mặt trận Vị Xuyên. Đây là chiến trường đặc biệt ác liệt trong cuộc chiến đấu bảo vệ biên giới phía Bắc.

Ngày ấy, những người lính Vị Xuyên phải chiến đấu trong điều kiện vô cùng khắc nghiệt. Núi đá hiểm trở, thời tiết thất thường, đường tiếp tế khó khăn; bom pháo liên tục trút xuống trận địa. Trong hoàn cảnh ấy, người lính chỉ có một lựa chọn: bám trụ, giữ chốt và hoàn thành nhiệm vụ.

Những ngày giữ cao điểm 1509

Trong ký ức của người lính Vị Xuyên, cao điểm 1509 là một địa danh không thể nào quên. Đây là khu vực có vị trí chiến lược quan trọng, địa hình núi cao, hiểm trở và từng diễn ra những trận chiến đấu vô cùng khốc liệt.

Tại cao điểm 1509, CCB Vù A Páo cùng đồng đội ngày đêm bám trụ trận địa. Những công sự nhỏ giữa núi đá trở thành nơi ăn, ngủ và chiến đấu của người lính.

Có những ngày tiếng pháo gần như không ngừng. Đất đá bị cày xới, khói bụi bao phủ trận địa. Mỗi lần pháo kích qua đi, những người lính lại nhanh chóng kiểm tra công sự, củng cố trận địa, chăm sóc đồng đội bị thương và chuẩn bị cho những đợt chiến đấu tiếp theo.

Giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết, tình đồng chí, đồng đội trở thành sức mạnh giúp những người lính vượt qua tất cả.

Người còn sức thì tiếp tục chiến đấu. Người bị thương được đồng đội tìm cách đưa về phía sau. Có những đồng đội mãi mãi nằm lại nơi núi đá Vị Xuyên, để lại trong lòng những người còn sống nỗi nhớ không thể nguôi.

Vết thương trên chiến trường

Trong những ngày chiến đấu tại Mặt trận Vị Xuyên, CCB Vù A Páo đã bị thương.

Vết thương khiến sức khỏe của ông bị ảnh hưởng lâu dài và sau này được xác định là thương binh hạng 3/4.

Nhưng đối với người lính năm xưa, điều khiến ông day dứt nhất không phải là những vết thương trên cơ thể, mà là những người đồng đội đã không thể trở về.

Mỗi khi nhắc đến Vị Xuyên, ký ức về cao điểm 1509 lại ùa về. Đó là những ngày tháng gian khổ nhưng cũng là quãng đời mà ông luôn tự hào – bởi ở nơi ấy, ông và đồng đội đã sống, chiến đấu bằng tất cả tuổi trẻ và trách nhiệm của mình đối với Tổ quốc.

Trở về sau chiến tranh

Sau khi hoàn thành nhiệm vụ, người lính năm xưa trở về quê hương Võ Lao. Cuộc sống thời hậu chiến còn nhiều khó khăn, cộng thêm những di chứng của thương tật, nhưng ông vẫn nỗ lực xây dựng cuộc sống gia đình, lao động và hòa nhập với quê hương.

Chiến tranh đã lùi xa, những tiếng pháo năm nào chỉ còn trong ký ức. Nhưng những người lính Vị Xuyên vẫn mang theo những câu chuyện về một thời tuổi trẻ.

Với CCB Vù A Páo, cao điểm 1509 không chỉ là một địa danh trên bản đồ. Đó là nơi ghi dấu tuổi thanh xuân, tình đồng đội và những hy sinh không thể đong đếm.

Ký ức còn mãi

Hôm nay, khi đất nước sống trong hòa bình, câu chuyện của những người lính từng chiến đấu tại Vị Xuyên càng trở nên quý giá. Đó là những trang ký ức cần được kể lại cho thế hệ trẻ để hiểu rằng cuộc sống bình yên hôm nay được đánh đổi bằng mồ hôi, máu và tuổi thanh xuân của biết bao thế hệ cha anh.

CCB đơn vị 356B – người lính từng giữ cao điểm 1509 – dù mang trên mình thương tật 3/4, nhưng trong trái tim vẫn nguyên vẹn niềm tự hào của người lính Bộ đội Cụ Hồ.

Những năm tháng “hoa lửa” đã đi qua, nhưng ký ức về Vị Xuyên, cao điểm 1509 và những người đồng đội sẽ còn mãi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn