Bài viết

“Những ngày giữ đất nơi biên cương An Phú”

Đây là câu chuyện về những ngày tháng chiến đấu ác liệt ở vùng biên giới An Phú trong thời kỳ chiến tranh biên giới Tây Nam (cuối thập niên 1970), nơi người lính và người dân cùng nhau giữ từng tấc đất quê hương trước các cuộc tấn công từ bên kia biên giới.

An Giang14/04/2026Huỳnh Thiện Tứ (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã An Phú)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm 1978–1979, vùng biên giới An Phú không còn yên bình như trước. Ban ngày vẫn là những cánh đồng lúa trải dài, nhưng khi đêm xuống, tiếng súng và pháo kích lại vang lên từ phía bên kia biên giới.

Ông Trần Văn Tâm, khi ấy là Đại đội trưởng của Tiểu đoàn Phú Châu, vẫn nhớ như in một đêm cuối năm 1978.

“Đêm đó, trời tối đen như mực. Chúng tôi đóng quân gần kênh Năm Xã. Tin báo về: địch đang chuẩn bị tấn công vào làng.”

Không kịp nghỉ ngơi, ông cùng đồng đội nhanh chóng triển khai đội hình. Những người lính trẻ, nhiều người mới ngoài 20 tuổi, vừa cầm súng vừa lo lắng cho gia đình mình ở phía sau.

Trận đánh diễn ra dữ dội. Đạn nổ chát chúa, ánh lửa xé toạc màn đêm. Nhưng điều khiến ông Tâm nhớ nhất không phải là tiếng súng, mà là hình ảnh người dân.

“Có cụ già vẫn không chịu rời nhà. Có người mẹ bế con chạy trong mưa đạn. Chúng tôi hiểu rằng nếu mình lùi, thì họ sẽ không còn nơi để sống.”

Sau nhiều giờ chiến đấu, đơn vị của ông giữ được vị trí. Địch bị đẩy lùi. Nhưng đổi lại, nhiều đồng đội của ông đã ngã xuống.

Sáng hôm sau, khi ánh mặt trời lên, khói súng vẫn còn vương trên cánh đồng. Người dân trở về, nhìn những ngôi nhà cháy dở, nước mắt lặng lẽ rơi.

Ông Tâm kể:

“Chiến tranh không chỉ là đánh thắng. Mà là giữ được quê hương, giữ được người dân. Đó mới là điều lớn nhất.”

Sau chiến tranh, ông trở về cuộc sống đời thường. Nhưng mỗi lần gặp lại đồng đội cũ, ký ức năm xưa lại ùa về – những ngày “hoa lửa” vừa đau thương, vừa hào hùng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn