NHỮNG NGÀY GIỮ VIỆC CHUNG TRONG LẶNG THẦM
Trong ký ức về một thời đã qua, không phải câu chuyện nào cũng gắn với những sự kiện lớn. Có những câu chuyện chỉ bắt đầu từ một nhiệm vụ được giao, một buổi đi cơ sở, một lần cùng đồng đội lo việc chung trong điều kiện thiếu thốn. Với bà Phan Thị Định, sinh năm 1945, những năm tháng tham gia lực lượng là quãng đời để lại trong bà nhiều bài học sâu sắc về trách nhiệm, sự bền bỉ và tinh thần không ngại khó.
Trong ký ức về một thời đã qua, không phải câu chuyện nào cũng gắn với những sự kiện lớn. Có những câu chuyện chỉ bắt đầu từ một nhiệm vụ được giao, một buổi đi cơ sở, một lần cùng đồng đội lo việc chung trong điều kiện thiếu thốn. Với bà Phan Thị Định, sinh năm 1945, những năm tháng tham gia lực lượng là quãng đời để lại trong bà nhiều bài học sâu sắc về trách nhiệm, sự bền bỉ và tinh thần không ngại khó.
Theo thông tin ghi nhận, bà từng đảm nhận vai trò XD.trưởng. Công việc ấy, trong hoàn cảnh thời gian khó, đòi hỏi sự kiên trì, khéo léo và tinh thần gần dân, sát việc. Bà không kể về những điều lớn lao, nhưng có thể hình dung trong ký ức của bà là những ngày cùng tập thể thực hiện nhiệm vụ ở cơ sở: nắm tình hình, vận động bà con, truyền đạt chủ trương, giữ mối liên hệ giữa tổ chức và nhân dân, góp phần ổn định đời sống chung trong từng xóm, từng khu dân cư.
Thời ấy, người làm công việc xây dựng ở cơ sở không chỉ cần sự mạnh mẽ, mà còn cần sự mềm mỏng và lòng tin. Có những việc phải đi sớm về khuya; có những nhiệm vụ không thể nói nhiều, chỉ âm thầm làm; có những lúc khó khăn nhưng vẫn phải giữ vững tinh thần để động viên người khác. Với bà Định, điều đáng nhớ không hẳn là một sự kiện riêng lẻ, mà là cảm giác được sống trong tập thể, được cùng mọi người gánh vác việc chung, được rèn luyện trong hoàn cảnh mà mỗi lời nói, mỗi việc làm đều phải thận trọng và có trách nhiệm.
Trong những năm tháng ấy, bà học được rằng việc chung không bao giờ là việc của riêng ai. Một tập thể muốn vững phải có những con người biết lắng nghe, biết chia sẻ, biết đặt lợi ích chung lên trên lợi ích cá nhân. Người phụ nữ trong công việc cơ sở càng phải bền bỉ hơn: vừa giữ sự cứng cỏi khi nhận nhiệm vụ, vừa giữ sự mềm mại trong cách vận động, thuyết phục và tạo niềm tin với bà con.
Sau này, khi tham gia Hội Cựu chiến binh từ tháng 04 năm 1997, những ký ức ấy tiếp tục trở thành hành trang để bà sống giản dị, nghĩa tình và trách nhiệm. Nhưng điều đáng quý nhất vẫn là những bài học từ thời còn tham gia lực lượng: làm việc gì cũng phải chắc chắn, đã nhận việc thì cố gắng làm đến cùng, sống với tập thể phải có trước có sau.
Câu chuyện về bà Phan Thị Định là câu chuyện của một người phụ nữ lặng thầm trong “thời hoa lửa”. Không ồn ào, không tô vẽ, nhưng ở đó có vẻ đẹp của sự tận tụy, lòng kiên trì và tinh thần trách nhiệm với nhiệm vụ được giao. Chính những con người như bà đã góp phần làm nên sức mạnh bền bỉ của cơ sở trong những năm tháng khó khăn.



