NHỮNG NGÀY HÀNH QUÂN QUA ĐỒI NÚI
Trong thời gian làm nhiệm vụ tại biên giới phía Bắc, bác Lê Đình Phúc cùng đồng đội nhiều lần hành quân qua những tuyến đồi núi hiểm trở. Những chặng đường dài với điều kiện thời tiết khắc nghiệt đã rèn luyện cho người lính ý chí kiên cường và tinh thần đoàn kết. Đây là quãng ký ức sâu sắc mà bác luôn nhớ khi nhắc về đời quân ngũ.
Người viết nhận ra rằng những cuộc hành quân gian khó luôn là thử thách lớn đối với người lính bộ binh.
Đối với bác Lê Đình Phúc, những ngày hành quân qua đồi núi là ký ức không thể nào quên.
“Hồi đó đi bộ rất nhiều,” bác kể chậm rãi.
Do địa hình vùng biên giới chủ yếu là núi cao và đường rừng nên các chiến sĩ thường xuyên phải hành quân đường dài.
“Có hôm đi từ sáng đến tối,” bác nói.
Người viết hình dung đoàn lính trẻ vai mang ba lô nặng, nối nhau vượt qua những con đường quanh co giữa núi rừng.
“Đường rất dốc,” bác nhớ lại.
Nhiều đoạn đường nhỏ hẹp, trơn trượt khiến việc di chuyển trở nên vất vả hơn.
“Đi phải thật cẩn thận,” bác kể.
Dù mệt nhưng không ai được phép tụt lại phía sau.
“Ai cũng cố gắng theo đội hình,” bác nói.
Người viết cảm nhận rõ sự gian khổ của người lính bộ binh nơi biên giới năm ấy.
Điều khiến bác nhớ nhất là những hôm hành quân giữa trời mưa lạnh.
“Quần áo ướt hết,” bác cười nhẹ.
Ba lô nặng hơn vì nước mưa nhưng mọi người vẫn động viên nhau tiếp tục đi.
“Không ai than vãn,” bác kể.
Có lúc cả đơn vị phải dừng chân nghỉ tạm bên sườn núi để ăn cơm nắm.
“Ăn nhanh rồi đi tiếp,” bác nói.
Dù bữa ăn đơn giản nhưng ai cũng cảm thấy ngon sau nhiều giờ hành quân.
“Đói nên ăn gì cũng ngon,” bác cười.
Người viết nhận ra rằng chính tinh thần đoàn kết đã giúp những người lính vượt qua khó khăn nơi tuyến đầu.
Trong những chặng đường dài, đồng đội luôn quan tâm và giúp đỡ lẫn nhau.
“Ai mệt thì người khác hỗ trợ,” bác kể.
Có người san sẻ bớt đồ dùng cho đồng đội khi thấy quá sức.
“Tình cảm lắm,” bác nói.
Sau này trở về xã Hoằng Thanh, mỗi khi đi qua những con đường đồi núi, bác lại nhớ về các cuộc hành quân năm xưa.
“Nhìn núi là nhớ thời lính,” bác cười nhẹ.
Trong căn nhà nhỏ nơi quê biển, ký ức về những ngày hành quân vẫn luôn được bác gìn giữ như một phần tuổi trẻ đầy tự hào.
“Đó là quãng đời rèn luyện mình rất nhiều,” bác kể chậm rãi.
Chiều xuống trên quê hương, tiếng sóng biển vang xa như hòa cùng nhịp ký ức của một thời hoa lửa.
Cuối câu chuyện, bác Lê Đình Phúc nhẹ nhàng nói:
“Những cuộc hành quân gian khó đã giúp tôi hiểu giá trị của ý chí và tình đồng đội.”



