NHỮNG NGÀY HOA LỬA
Năm đó, khi đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh, Hùng vừa tròn mười tám tuổi. Cậu rời mái trường, rời con đường đầy hoa phượng đỏ để khoác lên mình màu áo lính.
Ngày lên đường, cả làng tiễn cậu. Dưới tán phượng rực đỏ, mẹ Hùng nắm tay con thật chặt:
“Con đi rồi, nhớ giữ gìn sức khỏe… mẹ sẽ đợi.”
Hùng gật đầu, nhưng không dám nhìn vào mắt mẹ. Cậu sợ mình sẽ không đủ can đảm để bước đi.
Những ngày ở chiến trường, Hùng sống trong bom đạn, thiếu thốn và hiểm nguy. Nhưng mỗi khi mệt mỏi, cậu lại nhớ về mùa hoa lửa nơi quê nhà – nơi có mẹ, có mái trường, có những ước mơ còn dang dở.
Một lần hành quân, đơn vị của Hùng bị phục kích. Trong lúc nguy cấp, Hùng đã dũng cảm dẫn đồng đội thoát khỏi vòng vây, nhưng bản thân bị thương nặng.
Trước khi nhắm mắt, cậu nắm chặt trong tay một cánh hoa phượng khô – thứ cậu luôn mang theo như một phần ký ức.
Ở quê nhà, mùa hoa lửa lại nở. Mẹ Hùng vẫn ngồi trước hiên, nhìn về con đường làng.
Bà không biết rằng, con trai mình đã hóa thành một phần của đất nước.
Nhưng mỗi khi hoa nở, bà lại mỉm cười:
“Nó đang trở về…”



