Những ngày hỏa lực ở C16 và cái nắng vùng biên
Những ngày hỏa lực ở C16 và cái nắng vùng biên
Sau những tháng ngày huấn luyện gắt gao tại quân trường, bác Phạm Thế Dựa chính thức được biên chế vào C16, Trung đoàn 2, Sư đoàn 9 thuộc Quân đoàn 4 – một đơn vị được mệnh danh là "Quả đấm thép" của quân đội ta. C16 là đơn vị hỏa lực trực thuộc trung đoàn, nơi những khẩu súng cối, súng máy luôn là nỗi khiếp sợ của kẻ thù nhưng cũng là gánh nặng ngàn cân trên vai người lính theo đúng nghĩa đen. Rời xa mảnh đất Yên Mô màu mỡ, bác Dựa đối mặt với thực tại khốc liệt của chiến trường K (Campuchia), nơi thiên nhiên và kẻ thù đều khắc nghiệt như nhau.
Cái nắng ở vùng biên giới không giống cái nắng miền Bắc. Nó gay gắt, khô khốc và như muốn thiêu cháy mọi sức lực của con người. Bác Dựa nhớ lại những đợt hành quân xuyên qua những cánh rừng khộp rụng lá, mặt đất nứt nẻ dưới chân và cái khát cháy họng thường trực. Mỗi người lính phải mang vác trên vai hơn 30kg, bao gồm cả đạn dược, súng ống và lương thực. Vai áo bác nhiều lần sờn rách, da thịt phồng rộp vì quai ba lô và sức nặng của nòng súng cối. Thế nhưng, giữa cái nắng đổ lửa ấy, bác chưa bao giờ cho phép mình lùi bước. Với bác, mỗi bước chân tiến về phía trước là một bước gần hơn đến ngày hòa bình.
Trong những giờ nghỉ giải lao hiếm hoi dưới tán rừng thưa, bác Dựa thường ngồi tựa lưng vào gốc cây, tay vẫn không rời khẩu súng. Những lúc ấy, bác lại cùng đồng đội chia nhau hớp nước quý giá từ chiếc bình tông đã nóng ran. Có những đêm trực chiến, muỗi rừng và cái lạnh thấu xương của vùng cao nguyên lại thử thách ý chí người chiến sĩ. Nhưng chính trong sự gian khổ ấy, bản lĩnh của người con đất Ninh Bình càng được tôi luyện. Bác học cách lắng nghe tiếng lá rụng, cách quan sát từng biến động của rừng già để bảo vệ đơn vị. C16 không chỉ là một đơn vị quân đội, đối với bác Dựa, đó là một gia đình lớn, nơi những chàng trai từ khắp mọi miền đất nước cùng chung một nhịp đập trái tim vì nghĩa vụ quốc tế cao cả.



