NHỮNG NGÀY HUẤN LUYỆN DU KÍCH TRONG BÍ MẬT
Trước khi tiếng súng vang lên, là những ngày huấn luyện âm thầm, gian khổ nhưng quyết định thành bại của cả trận giữ làng.
Trong ký ức ông Võ Ngọc Thanh, những ngày huấn luyện du kích ở làng Thủy Triều lặng lẽ đến mức nhiều người tưởng như không có gì đặc biệt. Nhưng chính sự lặng lẽ ấy lại là nền móng cho chiến thắng sau này.
Việc huấn luyện diễn ra bí mật, tranh thủ từng khoảng thời gian ngắn. Ban ngày, mọi người vẫn làm ruộng, chăn trâu, vá lưới. Đêm xuống, khi làng đã chìm vào yên tĩnh, các buổi tập mới bắt đầu.
Không có thao trường, không có bia tập. Sân vườn, bờ tre, lối mòn ven sông trở thành nơi tập bắn, tập vận động. Những đoạn giao thông hào được đào ban đầu chỉ để tránh càn, dần dần được cải tạo thành hệ thống liên hoàn.
Ông Thanh nhớ rõ từng buổi tập tháo lắp súng trong bóng tối, từng lần tập ném lựu đạn bằng đá để tránh lộ bí mật. Sai một động tác có thể phải tập lại nhiều lần.
Điều khó nhất không phải kỹ thuật, mà là giữ vững tinh thần. Ai cũng hiểu, nếu bị lộ, hậu quả sẽ rất nặng nề, không chỉ cho bản thân mà cho cả làng.
Chính trong những ngày huấn luyện bí mật ấy, du kích và bộ đội gắn bó với nhau như người một nhà. Niềm tin được hình thành không bằng lời thề, mà bằng từng việc làm cụ thể.
Khi trận đánh nổ ra, ông Thanh hiểu rằng chiến thắng không phải đến bất ngờ. Nó đã được chuẩn bị từ rất lâu, trong những đêm tối không tiếng động.


