Những ngày Khe Sanh đỏ lửa
Sau này, khi chiến tranh qua đi, Khe Sanh trở lại bình yên. Du khách nhìn thấy bầu trời xanh, cà phê bạt ngàn. Nhưng với ông Tý, mỗi triền đồi đều có bóng dáng đồng đội.
Khe Sanh
Đường 9
Năm 1968, Khe Sanh là một trong những chiến trường ác liệt nhất. Đất đá ở đây dường như không bao giờ yên vì bom pháo dội xuống ngày đêm.
Phạm Văn Tý khi ấy mới mười tám tuổi. Lần đầu bước vào trận địa, ông không hình dung nổi chiến tranh lại dữ dội đến vậy. Pháo sáng xé toạc bầu trời đêm. Tiếng nổ dồn dập như muốn nghiền nát cả núi rừng.
Ông kể rằng có những ngày, hầm trú ẩn vừa đào xong đã bị sập vì bom. Đồng đội hy sinh ngay bên cạnh mà không kịp nói lời từ biệt.
Đường 9 – con đường chiến lược – trở thành mục tiêu đánh phá dữ dội. Để giữ được từng vị trí, người lính phải đánh đổi bằng máu.
Có lần đơn vị ông bị vây ép. Lương thực cạn dần. Nhưng không ai rời vị trí. “Nếu mình lùi, phía sau là quê hương” – ông nói.
Khi núi rừng im tiếng súng
Sau này, khi chiến tranh qua đi, Khe Sanh trở lại bình yên. Du khách nhìn thấy bầu trời xanh, cà phê bạt ngàn. Nhưng với ông Tý, mỗi triền đồi đều có bóng dáng đồng đội.
Ông thường trở lại nơi xưa, lặng lẽ đứng rất lâu. Không phải để nhớ nỗi đau. Mà để nhớ những người đã nằm lại.


