Những ngày khói lửa bên sông Hàn
Những năm chiến tranh ác liệt, Đà Nẵng không yên bình như hôm nay. Thành phố ven biển ấy từng chìm trong khói bom và tiếng còi báo động. Ban ngày, từng đoàn xe quân sự chạy qua những con đường bụi đỏ. Ban đêm, ánh đèn trong thành phố phải tắt bớt để tránh máy bay phát hiện.
Ở một ngôi làng nhỏ gần sông Hàn, cậu bé Nam sống cùng mẹ trong căn nhà mái ngói cũ. Cha của Nam là bộ đội, đã rời nhà từ khi em còn rất nhỏ. Mỗi lần nhớ cha, Nam thường ngồi bên bến sông nhìn về phía biển xa, nơi mặt trời đỏ rực dần chìm xuống nước.
Mẹ Nam làm nghề bán bánh. Mỗi sáng tinh mơ, bà gánh hàng ra chợ. Dù cuộc sống khó khăn, bà luôn cố dành cho con trai những điều tốt đẹp nhất. Bà thường kể cho Nam nghe về một Đà Nẵng yên bình với tiếng sóng biển, với những hàng cây xanh và những mùa pháo hoa rực rỡ trong tương lai.
Một buổi chiều mùa hè, bầu trời bỗng vang lên tiếng còi báo động kéo dài. Người dân vội vàng chạy tìm nơi trú ẩn. Nam đang chơi ngoài sân thì mẹ lập tức kéo em xuống căn hầm nhỏ phía sau nhà.
Tiếng bom nổ rung chuyển mặt đất. Bụi đất rơi lả tả từ mái hầm xuống vai áo hai mẹ con. Nam sợ hãi ôm chặt lấy mẹ. Trong ánh đèn dầu leo lét, mẹ khẽ vuốt tóc em và nói:
“Đừng sợ con à. Rồi chiến tranh sẽ qua thôi. Thành phố mình sẽ lại đầy tiếng cười.”
Ngoài kia, khói lửa phủ kín bầu trời Đà Nẵng. Nhưng trong căn hầm nhỏ ấy, lời nói của mẹ giống như một ngọn lửa ấm áp giúp Nam vững lòng hơn.
Những ngày sau đó, cuộc sống càng khó khăn hơn. Có hôm cả làng mất điện nhiều ngày. Có hôm người dân phải chia nhau từng bao gạo ít ỏi. Nhưng dù vất vả, mọi người vẫn giúp đỡ lẫn nhau. Người chia bó rau, người cho bát nước, người động viên nhau cố gắng sống qua những ngày khói lửa.
Nam lớn dần trong tiếng bom xa gần. Em học cách phụ mẹ gánh hàng, học cách che chắn cửa nhà mỗi khi có bão, và học cả sự mạnh mẽ của người dân quê mình.
Rồi một ngày, chiến tranh kết thúc.
Buổi sáng hôm ấy, bầu trời Đà Nẵng trong xanh lạ thường. Không còn tiếng máy bay hay còi báo động. Người dân ùa ra đường, ôm lấy nhau trong niềm vui và nước mắt. Nam đứng trước bến sông quen thuộc, lặng người nhìn ánh nắng phản chiếu trên mặt nước. Em biết rằng từ hôm nay, thành phố của mình đã bước sang một thời kỳ mới.
Nhiều năm sau, Nam đã trưởng thành. Thành phố năm xưa giờ đổi khác với những cây cầu hiện đại bắc qua sông Hàn, những con đường rộng mở và ánh đèn lung linh mỗi đêm.
Mỗi khi đứng trên cầu nhìn dòng sông lấp lánh, Nam lại nhớ về “thời hoa lửa” — quãng thời gian gian khó nhưng đầy tình người. Chính những năm tháng ấy đã dạy cho con người Đà Nẵng lòng kiên cường, sự đoàn kết và niềm tin vào ngày mai.
Và giữa thành phố trẻ trung hôm nay, ký ức về thời hoa lửa vẫn còn sống mãi như một phần không thể quên của Đà Nẵng.



