Những ngày không có tiếng súng
Những khoảng thời gian yên tĩnh hiếm hoi khiến bác càng cảm nhận rõ giá trị của hòa bình.
Bác Hào nhớ có những giai đoạn công việc tạm lắng, mọi người có thời gian nghỉ ngơi.
Những ngày ấy không có nhiều biến động. Người lính tranh thủ sửa lại quần áo, chăm sóc đôi giày và sắp xếp hành trang.
Có người viết thư về gia đình. Có người ngồi nhớ quê. Có người tranh thủ ngủ bù sau nhiều ngày mệt mỏi.
Bác thường tận dụng thời gian để nghĩ về cuộc sống sau chiến tranh.
Những mong ước khi ấy rất giản dị: được trở về nhà, được ăn một bữa cơm cùng gia đình và được sống một cuộc sống bình thường.
Sau này, khi chiến tranh kết thúc, những điều tưởng như đơn giản ấy trở thành hiện thực.
Bác càng hiểu rằng bình yên không phải điều tự nhiên có sẵn.
Đó là thành quả được đánh đổi bằng tuổi trẻ, sự hy sinh và những năm tháng gian khó của nhiều thế hệ.


