NHỮNG NGÀY KHÔNG CÓ TIẾNG TRỐNG TRẬN: THỬ THÁCH NẾM MẬT NẰM GAI CỦA NGHĨA QUÂN LAM SƠN
Trường Đại học Hải Dương
Cuộc khởi nghĩa Lam Sơn trong ký ức hậu thế thường gắn liền với những chiến thắng oanh liệt như Tốt Động, Chúc Động hay Chi Lăng, Xương Giang. Nhưng phía sau ánh hào quang của ngày chiến thắng là cả một chặng đường dài chìm trong gian khổ, nơi nghĩa quân phải đối mặt với thử thách tột cùng: sự thiếu thốn lương thực, đói rét và bệnh tật giữa núi rừng hiểm trở.
Dấu ấn lịch sử ghi nhận những năm tháng rút lên núi Chí Linh (Thanh Hóa) là thời kỳ đen tối và gian nan nhất của phong trào Lam Sơn. Nghĩa quân liên tục bị quân Minh vây hãm, cắt đứt hoàn toàn đường tiếp tế. Có những giai đoạn, lương thảo cạn kiệt đến mức quân sĩ phải đào củ rừng, ăn rau dại, thịt voi chiến và ngựa chiến để duy trì sự sống. Nguyễn Trãi từng tái hiện lại quãng thời gian sinh tử ấy trong Bình Ngô đại cáo:
"Khi Linh Sơn lương hết mấy tuần,
Lúc Khôi Huyện quân thiếu một đội."
Nếu chỉ nhìn vào thời khắc đoàn quân chiến thắng tiến về giải phóng Đông Quan năm 1427, người ta dễ tưởng rằng con đường giành lại giang sơn diễn ra suôn sẻ. Nhưng thực tế, để có được ngày khải hoàn, nghĩa quân đã phải trải qua gần một thập kỷ "nếm mật nằm gai", kiên trì bền bỉ vượt qua muôn vàn thất bại và tổn thất.
Rất nhiều chiến sĩ đã ngã xuống giữa núi rừng âm u vì đói rét và bệnh tật khi chưa kịp nhìn thấy ngày quê hương sạch bóng quân thù. Họ bước vào cuộc chiến từ những ngày đầu gieo neo nhất, hoàn toàn không có gì bảo đảm rằng cuộc khởi nghĩa sẽ đi đến thắng lợi cuối cùng. Mặc dù vậy, họ vẫn lựa chọn ở lại và kề vai sát cánh cùng Bình Định Vương Lê Lợi.
Bởi trong những thời khắc gian nguy nhất của lịch sử, niềm tin của người lính Lam Sơn không xuất phát từ sự tính toán chắc chắn về chiến thắng, mà bắt nguồn từ ý thức trách nhiệm và bản lĩnh tự tôn: tin rằng con đường chính nghĩa mình đang đi là đúng đắn, và bản thân không được phép dừng lại khi xã tắc còn chìm trong bóng giặc.



