Những Ngày Không Thể Quên
Những Ngày Không Thể Quên Trời mùa đông năm ấy lạnh hơn mọi năm. Sương phủ kín những ngọn đồi phía xa, và con đường đất dẫn vào làng gần như biến mất trong màn sương trắng đục. Tiếng gió thổi qua hàng tre nghe như những tiếng thở dài kéo dài của đất trời. Minh khi ấy mới hai mươi tuổi.
Những Ngày Không Thể Quên
Trời mùa đông năm ấy lạnh hơn mọi năm. Sương phủ kín những ngọn đồi phía xa, và con đường đất dẫn vào làng gần như biến mất trong màn sương trắng đục. Tiếng gió thổi qua hàng tre nghe như những tiếng thở dài kéo dài của đất trời.
Minh khi ấy mới hai mươi tuổi.
Cậu rời làng vào một buổi sáng rất sớm. Mẹ cậu đứng ở cổng, tay nắm chặt chiếc khăn cũ. Bà không khóc, nhưng đôi mắt đỏ hoe. Cha cậu chỉ đặt tay lên vai Minh và nói một câu ngắn ngủi:
“Đi đi con… rồi trở về.”
Minh không biết lúc đó mình có thực sự hiểu chiến tranh là gì hay không. Trong đầu cậu chỉ có hình ảnh của những người lính mặc áo xanh, bước đi thành hàng, và những câu chuyện về lòng dũng cảm.
Nhưng chiến tranh không giống những câu chuyện.
Những ngày đầu ở đơn vị, Minh gần như không ngủ được. Đêm nào cũng vậy, tiếng pháo vọng từ xa lại khiến đất rung lên từng nhịp. Cả khu rừng tối om, chỉ thỉnh thoảng lóe lên ánh sáng đỏ rực từ phía chân trời.
Anh và những người đồng đội ngủ trong một căn hầm đất. Trần hầm thấp, mùi đất ẩm trộn với mùi khói thuốc và mồ hôi.
Trong số họ, Minh thân nhất với Hòa — một chàng trai quê miền biển. Hòa nói rất nhiều, đặc biệt là về nhà.
“Ở quê tao,” Hòa kể, “sáng nào cũng nghe tiếng sóng. Mẹ tao bán cá ngoài chợ. Khi nào hết chiến tranh, tao sẽ về mua cho bà cái thuyền mới.”
Minh cười.
“Còn tao,” Minh nói, “tao chỉ muốn về lại cánh đồng sau làng. Mùa lúa chín… nhìn vàng cả trời.”
Hai người im lặng một lúc. Tiếng côn trùng rừng vang lên dày đặc.
Hòa đột nhiên hỏi:
“Mày có sợ không?”
Minh suy nghĩ một lúc rồi nói thật:
“Có.”
Hòa gật đầu.
“Tao cũng vậy.”
Mùa mưa đến.
Con đường hành quân biến thành bùn lầy. Mỗi bước chân đều nặng như mang theo cả một tảng đá. Áo quần lúc nào cũng ướt, và những cơn sốt rét bắt đầu xuất hiện.
Có những ngày họ đi suốt mười tiếng trong rừng.
Có những đêm họ phải nằm im, không được nói chuyện, không được bật lửa.
Chiến tranh dạy họ nhiều điều rất nhanh: cách lắng nghe tiếng động nhỏ nhất, cách phân biệt tiếng gió với tiếng bước chân, và cách giữ bình tĩnh khi nỗi sợ đang bóp chặt lồng ngực.
Nhưng chiến tranh cũng lấy đi nhiều thứ.
Một buổi chiều, đơn vị của Minh đi qua một ngôi làng đã bị bom phá hủy. Những mái nhà cháy đen, những bức tường đổ sập, và chiếc xe đạp cong queo nằm giữa đường.
Một con chó gầy gò đứng giữa sân, nhìn họ bằng đôi mắt lặng lẽ.
Minh đứng lại rất lâu.
Cậu nghĩ đến ngôi làng của mình.
Trận đánh lớn đầu tiên xảy ra vào đầu mùa khô.
Trời vừa hửng sáng thì pháo bắt đầu nổ. Tiếng nổ dội vào núi, vang lên như sấm. Khói và đất bắn tung lên khắp nơi.
Minh nhớ rất rõ khoảnh khắc đó.
Tim cậu đập mạnh đến mức tưởng như có thể nghe thấy. Tay cậu run khi siết chặt khẩu súng.
Hòa ở ngay bên cạnh.
“Bình tĩnh,” Hòa nói, dù giọng cũng run.
Rồi mọi thứ xảy ra rất nhanh.
Tiếng súng, tiếng hô, tiếng bước chân dồn dập.
Khói dày đến mức không nhìn rõ mặt người cách vài mét.
Minh chỉ nhớ mình chạy, rồi ngã, rồi lại đứng dậy.
Khi trận đánh kết thúc, buổi chiều đã xuống.
Khu rừng trở nên im lặng một cách kỳ lạ.
Minh ngồi xuống một gốc cây, tai vẫn ù đi.
Cậu quay sang tìm Hòa.
Nhưng Hòa không trả lời.
Nhiều năm sau, khi chiến tranh đã kết thúc, Minh trở về làng.
Con đường đất vẫn ở đó. Hàng tre vẫn xào xạc trong gió.
Mẹ cậu đã già đi rất nhiều.
Bà nhìn Minh một lúc lâu, như để chắc chắn rằng cậu thực sự đứng trước mặt mình. Rồi bà ôm chầm lấy con trai.
Không ai nói gì trong một lúc.
Đêm đó, Minh nằm trong căn nhà cũ. Ngoài kia, tiếng ếch nhái kêu khắp cánh đồng.
Lần đầu tiên sau nhiều năm, không có tiếng pháo.
Minh nhắm mắt lại.
Nhưng trong giấc ngủ, cậu vẫn thấy khu rừng, những con đường hành quân, và những người đồng đội đã không bao giờ trở về.
Chiến tranh đã kết thúc.
Nhưng ký ức về những ngày ấy thì không bao giờ rời đi.



