Những ngày không tiếng cười
Vũ Thị Yến đã sống qua một thời mà bình yên trở thành điều xa xỉ.
Chị chứng kiến những cuộc chia tay, những gia đình có người ra trận và những người mẹ ngày ngày ngóng tin con.
Nhưng giữa chiến tranh, cuộc sống vẫn phải tiếp tục.
Người phụ nữ vẫn chăm sóc gia đình, làm việc, sản xuất và giúp đỡ những người xung quanh.
Yến hiểu rằng giữ được một mái nhà, một bữa cơm, một đứa trẻ được lớn lên cũng là một cách chống lại chiến tranh.
Bởi chiến tranh muốn hủy diệt sự sống, còn con người thì luôn cố gắng giữ lấy sự sống.



