Bài viết

Những ngày làm chiến sĩ liên lạc tại Điện Biên Phủ

Sau trận đánh ở Đồi Xanh, xạ thủ trung liên Đặng Đức Song bị thương và được chuyển về tuyến sau. Vết thương vừa tạm ổn định thì ông kiên quyết xin trở lại mặt trận, tiếp tục cùng đồng đội tham gia những trận chiến đấu ác liệt tại Đồi C1...

Hải Phòng06/04/2026Đoàn xã An Hưng (Đoàn xã An Hưng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sau trận đánh ở Đồi Xanh, xạ thủ trung liên Đặng Đức Song bị thương và được chuyển về tuyến sau. Vết thương vừa tạm ổn định thì ông kiên quyết xin trở lại mặt trận, tiếp tục cùng đồng đội tham gia những trận chiến đấu ác liệt tại Đồi C1. Ngày 1-4-1954, Tiểu đội liên lạc của Đại đội 28, Tiểu đoàn 439, Trung đoàn 98, Sư đoàn 316 thành lập. Ông được giao làm tiểu đội trưởng, phụ trách liên lạc cho Đại đội trưởng Hoàng Văn Lới. Và kỷ niệm những ngày lội dưới đường hào ngập bùn nước, vượt đoạn đường nguy hiểm dài gần 2km dưới hỏa lực địch để nghiên cứu mở đột phá khẩu bắt đầu từ đây...

Anh hùng LLVT nhân dân Đặng Đức Song được gặp Thủ tướng Phạm Văn Đồng tại Đại hội Anh hùng và chiến sĩ thi đua toàn quốc lần thứ hai, năm 1958. Ảnh tư liệu.

Tôi còn nhớ mỗi lần lên trận địa chiến đấu, Đại đội trưởng Hoàng Văn Lới thường nhắc tôi với giọng vui vui: "Song nhớ kiểm tra lại dây giày xem đã buộc chặt chưa, khéo không lại bị mất giày trong bụng thằng Tây đấy”, rồi động viên: “Song, cố gắng lên nhé!”. Bước vào đợt 3 của Chiến dịch Điện Biên Phủ, Đại đội 28 chúng tôi đánh một mũi chiếm C1. Do có sự chuẩn bị chu đáo và quyết tâm cao, sự hiệp đồng chặt chẽ giữa các lực lượng bộ binh, thông tin, pháo binh nên chỉ trong vòng 30 phút, chúng tôi đã chiến đấu lấy lại và hoàn toàn làm chủ Đồi C1. Tiếp ngay sau đó, Đại đội trưởng Hoàng Văn Lới chỉ huy đại đội củng cố hầm, giữ vững Đồi C1 chuẩn bị phối hợp đánh Đồi C2 dự kiến vào ngày 6-5-1954. Từ Đồi C1 muốn sang Đồi C2 phải vượt qua một đoạn yên ngựa rất ác liệt, địch và ta bắn đại bác liên tục, cả hai bên hy sinh nhiều. Tôi nhớ có lần cùng đại đội trưởng dẫn thủ trưởng trung đoàn đi thị sát, qua vùng yên ngựa thấy đoàn xe tăng ba chiếc của địch ở dưới chân đồi. Là chiến sĩ phụ trách liên lạc, tôi được lệnh gọi bộ đàm về cho pháo binh của ta, căn ke bắn về hướng địch. Kết quả, pháo ta bắn cháy một chiếc, hai chiếc còn lại bị hỏng.

15 giờ ngày 5-5-1954, ăn xong nắm cơm với muối riềng, chúng tôi xuất phát-bò từ Đồi C1 qua yên ngựa sang Đồi C2 trinh sát. Sợ địch trông thấy, hai anh em lấy đất bùn màu nâu bôi lên người. 18 giờ đã đến hàng rào dây thép của địch. Ở một độ dốc khá cao có thể che mắt địch, chúng tôi lợi dụng ánh sáng của đèn dù, pháo sáng và ánh sáng ở lỗ châu mai của địch để vẽ sơ đồ. Đại đội trưởng tranh thủ đo đo, vẽ vẽ, còn tôi làm nhiệm vụ cảnh giới. Nhiều lúc buồn ngủ đến díp cả mắt nhưng cũng không dám lơ là. Liếc trông sang vẫn thấy anh Lới cầm trên tay cái bút chì xanh đỏ cặm cụi vẽ trên quyển sổ nhỏ liên tục, tôi rất cảm phục tinh thần làm việc chăm chú và khẩn trương của anh.

Sương chưa tan, chúng tôi cứ ngỡ trời vẫn chưa sáng, phút chốc sương mù tan đi nhanh chóng và đã nhìn thấy ánh nắng mặt trời. Anh Lới giật mình bảo tôi thu xếp rút nhanh, sơ đồ mở cửa tiến quân đã vẽ xong. Thế rồi anh khoác túi tài liệu lên vai và bò đi trước trên miệng giao thông hào để về Đồi C1. Tôi vẫn bò sau cách anh 5m để bảo vệ. Nắng đã bắt đầu chiếu xuống ngày càng sáng rõ hơn. Chúng tôi đi đến gần đường thì có loạt đạn súng cối, đại bác bắn liên tục vào chỗ chúng tôi. Đến loạt sau, Đại đội trưởng Hoàng Văn Lới bị trúng đạn lăn xuống hào đầy nước, mảnh đạn găm vào phía đầu bên phải, máu chảy ra lênh láng. Tôi bò lên ôm lấy anh nhưng vết thương vào đầu quá nặng, dòng máu tuôn ra vẫn nóng nhưng không thể băng bó được. Tôi ôm lấy anh và khóc gọi tên anh…

Địch tiếp tục bắn pháo, tôi vội nhảy xuống hố bom đầy nước, máu và những con dòi trắng nhiều như trấu. Tôi đã bò được một đoạn đến gần Đồi C1 thì nhớ đến cái túi tài liệu của anh Lới. Tôi bò trở lại đỡ anh lên và lấy cái túi rồi bò thật nhanh. Về tới đại đội, đồng chí Giao-Chính trị viên lệnh cho tôi nộp ngay lên tiểu đoàn. Đồng chí Hoàng Văn Diến-Chính trị viên Tiểu đoàn 439 tiếp nhận túi tài liệu, cùng các đồng chí tham mưu mở ra xem ngay và cho rằng đây là bản sơ đồ rất có giá trị, vẽ rất tỉ mỉ, chính xác và đầy đủ. Bắt tay tôi, anh Diến trao trả lại cái túi nhuốm đầy máu với 3 vết đạn và đầy bùn đất, tôi ôm lấy cái túi và cứ nhớ mãi hình ảnh người đại đội trưởng của mình mà không sao cầm được nước mắt.

Khoảng 15 giờ ngày 6-5-1954, chúng tôi được lệnh tấn công Đồi C2. Đoàn quân hùng dũng tiến lên như vũ bão, quyết hạ Đồi C2 theo hướng sơ đồ của Đại đội trưởng Hoàng Văn Lới. Tôi thầm nghĩ anh vẫn đang cùng Tiểu đoàn 439 của chúng tôi tiến đánh Đồi C2...

Sau Chiến dịch Điện Biên Phủ, Đặng Đức Song được phong tặng danh hiệu Anh hùng LLVT nhân dân. Ông được Nhà nước cử đi học tập và đào tạo qua nhiều trường lớp, trở thành Đại tá, Giám đốc Nhà máy Thông tin M1, Binh chủng Thông tin liên lạc (nay là Công ty TNHH MTV Thông tin M1, thuộc Tập đoàn Viễn thông Quân đội). Câu chuyện xúc động về người đại đội trưởng hy sinh trên Mặt trận Điện Biên Phủ đã được ông kể lại trong một chương trình truyền hình nhân kỷ niệm 60 năm Chiến thắng lịch sử Điện Biên Phủ (7-5-1954/7-5-2014). Nhờ đó, thân nhân liệt sĩ Hoàng Văn Lới hiện đang sinh sống tại Cao Bằng đã tìm gặp và cùng ông chia sẻ những câu chuyện thắm tình đồng đội của Bộ đội Cụ Hồ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn