NHỮNG NGÀY LÀNG KHÔNG CÓ TIẾNG GÀ
Hồi ức của một người phụ nữ quê Thái Bình về những ngày cả làng sơ tán tránh B52. Không tiếng súng, không trận đánh, chỉ có những ngôi nhà bỏ trống, trẻ con theo người lớn xuống hầm và nỗi sợ lặng lẽ kéo dài.
Bà Phạm Thị Nụ bảo rằng, chiến tranh với bà bắt đầu từ ngày làng không còn tiếng gà gáy sáng.
Khi có tin B52 đánh phá, cả làng thu dọn trong im lặng. Không dám khóc to. Không dám gọi nhau.
Trẻ con được bế, người già được dìu. Nhà cửa khóa lại mà không biết ngày nào quay về.
Những ngày sơ tán là những ngày sống trong hầm. Tối, ẩm, thiếu ánh sáng. Bom nổ trên đầu, đất rơi xuống tóc.
“Nghe tiếng bom là biết nhà mình còn hay mất.”
Khi làng được phép trở về, nhiều mái nhà không còn. Nhưng mọi người dựng lại. Làng sống lại từ đống đổ nát.
Chiến tranh không chỉ ở mặt trận, mà ở từng bếp lửa tắt rồi nhóm lại.



