Bài viết

Những Ngày Lửa Đạn Trên Phố Cổ

Ninh Bình17/04/2026Hoàng Trung Phi (Xóm 2)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Hòa, một cựu chiến binh quê ở xã Khánh Thiện, mỗi khi nhắc đến Hà Nội thời kháng chiến, giọng ông lại chậm lại, trầm hơn như mang theo cả ký ức nặng nề của năm tháng cũ.

“Năm đó, ông được điều ra Hà Nội,” ông kể, mắt nhìn xa xăm. “Thủ đô khi ấy không còn là nơi yên bình, mà trở thành chiến trường khốc liệt.”

Ông và đồng đội chiến đấu giữa những con phố cổ chật hẹp. Họ dùng bàn ghế, tủ gỗ, thậm chí cả những cánh cửa để dựng chiến lũy. Ban ngày, khói bom phủ kín bầu trời; ban đêm, ánh lửa le lói từ những căn nhà đổ nát soi rõ từng gương mặt mệt mỏi nhưng kiên cường.

Có một lần, đơn vị của ông nhận nhiệm vụ giữ một góc phố quan trọng. Địch tấn công dồn dập, đạn bay như mưa. Ông cùng vài người đồng đội cố thủ phía sau bức tường đã nứt vỡ. Tiếng súng nổ chát chúa, tiếng hô vang xen lẫn tiếng đổ sập của nhà cửa.

Giữa lúc nguy cấp, một người đồng đội trẻ tuổi đã lao lên, dùng thân mình che chắn để cứu ông khỏi làn đạn. Ông Hòa nghẹn lại khi kể đến đó. “Đến giờ, ông vẫn không quên ánh mắt cậu ấy… rất bình tĩnh, như thể đã sẵn sàng.”

Sau trận chiến, góc phố chỉ còn lại những đống gạch vụn. Ông sống sót, nhưng mang theo nỗi day dứt suốt cuộc đời.

Ngày Hà Nội trở lại bình yên, ông quay lại con phố cũ. Không còn khói lửa, chỉ có tiếng người qua lại và những mái nhà được dựng lại. Ông đứng lặng thật lâu, đặt tay lên bức tường mới xây, như chạm vào quá khứ.

“Chiến tranh đã qua,” ông nói khẽ, “nhưng ký ức thì không bao giờ mất.”

Gió nhẹ lướt qua, mang theo nhịp sống yên bình của Hà Nội hôm nay. Và đâu đó, trong sâu thẳm, những ngày lửa đạn vẫn còn cháy mãi trong trái tim người lính năm xưa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn