Bài viết

Những Ngày Lửa Đạn Trên Quê Hương Khánh Thiện

Ninh Bình19/04/2026Phạm Văn Chiến (Xóm 12)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Nguyễn Văn Lâm, một cựu chiến binh của xã Khánh Thiện. Mỗi lần ngồi dưới mái hiên nhà, nhìn lũ trẻ nô đùa trên con đường làng yên bình, ký ức về những năm tháng kháng chiến gian khổ lại ùa về như mới hôm qua. Năm ấy tôi vừa tròn hai mươi tuổi, rời quê hương theo tiếng gọi của Tổ quốc, mang theo trong lòng niềm tin và lòng quyết tâm bảo vệ từng tấc đất thân yêu. Khánh Thiện khi đó còn nghèo, nhưng người dân ai cũng một lòng hướng về cách mạng, sẵn sàng hy sinh vì độc lập. Những ngày chiến đấu thật khốc liệt, bom đạn trút xuống không ngừng, đất trời như rung chuyển. Tôi vẫn nhớ một đêm hành quân qua vùng địch kiểm soát, trời tối đen, chỉ có ánh sao yếu ớt dẫn đường. Chúng tôi đi trong im lặng, từng bước thận trọng. Bất ngờ tiếng súng nổ vang, cả đơn vị nhanh chóng tản ra. Tôi cùng một người đồng đội nấp sau ụ đất, anh bị trúng đạn ở vai, máu chảy ướt đẫm áo. Tôi vội xé áo băng bó cho anh, tay run lên nhưng lòng thì không cho phép mình chùn bước. Anh nắm chặt tay tôi, khẽ nói phải tiếp tục chiến đấu, đừng lo cho anh. Lời dặn ấy theo tôi suốt quãng đời sau. Sau trận đó, anh đã không qua khỏi. Chúng tôi chôn anh vội vàng bên bìa rừng, không bia, không mộ chí, chỉ có đồng đội đứng lặng trong đêm. Mất mát ấy khiến tôi đau đớn, nhưng cũng làm tôi hiểu rõ hơn ý nghĩa của cuộc chiến—chúng tôi chiến đấu không chỉ cho hôm nay, mà còn cho mai sau, cho quê hương Khánh Thiện được sống trong hòa bình. Những năm tháng tiếp theo, dù gian khổ, thiếu thốn, chúng tôi vẫn kiên cường bám trụ, giữ vững niềm tin đến ngày đất nước hoàn toàn giải phóng. Giờ đây, chiến tranh đã lùi xa, Khánh Thiện đổi thay từng ngày, những con đường đất ngày xưa đã thành đường bê tông, tiếng bom đạn thay bằng tiếng cười trẻ nhỏ. Mỗi lần nhớ lại, tôi càng thấm thía giá trị của hòa bình, và mong rằng thế hệ sau sẽ luôn trân trọng những gì mình đang có, bởi đó là thành quả của biết bao máu xương đã ngã xuống.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn