Bài viết

NHỮNG NGÀY MƯA LẦY TRƯỜNG SƠN

Ký ức về những ngày mưa lầy Trường Sơn, khi đoàn xe phải vật lộn từng mét đường trong bùn đất và mưa rừng kéo dài.

Thanh Hóa07/06/2026Nguyễn Thị Hiền (Trường mầm non Hoằng Đức 1)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa mưa ở Trường Sơn kéo dài và dai dẳng hơn bất cứ nơi nào mà bác Trần Văn Hòa từng biết.

Mưa không chỉ rơi trong một vài giờ.

Mà có thể kéo dài nhiều ngày, nhiều tuần.

Đất đỏ trên đường tan ra thành bùn đặc quánh.

Mỗi bánh xe lăn qua đều để lại những vệt sâu, trơn trượt và nguy hiểm.

Đó là thời điểm khó khăn nhất đối với lực lượng vận tải.

Có những đoạn đường mà xe gần như không thể đi tiếp.

Bác Hòa nhớ rõ một đợt mưa lớn kéo dài suốt nhiều ngày.

Đoàn xe của bác bị kẹt lại giữa một đoạn rừng thấp, hai bên là dốc trơn trượt.

Không thể tiến.

Cũng không thể lùi xa.

Mỗi lần cố gắng di chuyển, bánh xe lại lún sâu hơn vào bùn đất.

Cả đoàn buộc phải dừng lại để tìm cách khắc phục.

Không ai than phiền.

Nhưng ai cũng hiểu tình hình rất khó khăn.

Các anh em trong đơn vị nhanh chóng xuống xe.

Người tìm cành cây, người đào đất, người kê đá dưới bánh xe.

Công việc diễn ra trong mưa không ngừng.

Áo quần ướt sũng.

Bùn đất bám kín tay chân.

Nhưng không ai bỏ cuộc.

Anh Lâm, người đồng đội của bác Hòa, là người luôn xung phong đi trước kiểm tra đường.

Anh lội bộ trong bùn để tìm hướng đi an toàn hơn cho xe.

Có lúc phải mất hàng giờ chỉ để kiểm tra một đoạn đường ngắn.

Sau nhiều nỗ lực, họ quyết định dùng phương án “kê đường tạm” bằng cây rừng và đá.

Từng chiếc xe được hỗ trợ vượt qua một cách chậm rãi.

Mỗi lần một chiếc xe thoát khỏi đoạn lầy, cả nhóm lại thở phào nhẹ nhõm.

Niềm vui nhỏ nhoi giữa cơn mưa dài.

Nhưng niềm vui ấy đủ để tiếp thêm sức mạnh cho những người lính vận tải.

Có những đêm, đoàn xe phải dừng lại giữa rừng vì không thể đi tiếp.

Mọi người dựng tạm lán bên đường.

Đốt lửa nhỏ để sưởi ấm.

Không khí ẩm ướt và lạnh buốt.

Nhưng trong ánh lửa ấy, họ vẫn ngồi kể chuyện, vẫn chia nhau từng miếng lương khô.

Bác Hòa thường nhìn ngọn lửa nhỏ và nghĩ về quê nhà.

Nghĩ về con đường đất khô ráo ở Nghệ An.

Nghĩ về mẹ già đang chờ đợi.

Những suy nghĩ ấy giúp bác vượt qua những ngày dài mưa lầy.

Sau nhiều ngày vật lộn, đoàn xe cuối cùng cũng thoát khỏi khu vực lầy lội.

Nhưng ai cũng thấm mệt.

Xe bị hao mòn.

Người cũng kiệt sức.

Nhưng không ai cảm thấy hối tiếc.

Bởi họ biết rằng nhiệm vụ vẫn đang chờ phía trước.

Nhiều năm sau, khi nhớ lại mùa mưa Trường Sơn, bác Hòa thường nói:

“Có những con đường không chỉ cần bánh xe để đi, mà cần cả ý chí để vượt qua.”

Và chính những ngày mưa lầy ấy đã tôi luyện thêm sự kiên cường của người lính lái xe trên tuyến đường huyền thoại thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn