Những ngày mùa thu lịch sử tại căn nhà 48 Hàng Ngang
Tác giả: Phạm Thị Phương Anh
Cuối tháng 8 năm 1945, sau khi cuộc Tổng khởi nghĩa giành chính quyền thắng lợi ở Hà Nội, Thường vụ Trung ương Đảng quyết định đón Chủ tịch Hồ Chí Minh từ chiến khu Việt Bắc về Thủ đô. Dù đang trải qua cơn sốt cao gầy guộc, Bác vẫn kiên cường chịu đựng chuyến đi gian khổ trên chiếc cáng tre. Chiều ngày 26 tháng 8 năm 1945, Bác được đưa về căn nhà số 48 phố Hàng Ngang – cơ sở cách mạng của gia đình thương gia Trịnh Văn Bô.
Tại căn phòng nhỏ trên tầng hai, Bác sống và làm việc vô cùng giản dị. Bác tự mình đánh máy bản dự thảo Tuyên ngôn Độc lập trên chiếc máy chữ nhỏ mang từ chiến khu về, làm việc liên tục từ sáng sớm đến đêm khuya. Cùng thời gian này, đồng chí Vũ Kỳ được chọn làm thư ký riêng cho Bác. Khi nghe người thư ký trẻ giới thiệu tên mình là "Cần", Bác vui mừng gửi gắm kỳ vọng: "Cần thì càng tốt. Cần là Cần, Kiệm, Liêm, Chính" – bài học đạo đức mà Người luôn nhắc nhở cán bộ suốt đời.
Trong suốt quá trình chuẩn bị cho Lễ Độc lập ngày 2 tháng 9, Bác luôn dành sự quan tâm tỉ mỉ nhất đến đời sống nhân dân. Khi xem bản đồ Quảng trường Ba Đình do thư ký vẽ phác, Bác không chỉ hỏi về lượng người tham dự mà còn đặc biệt dặn dò Ban Tổ chức bố trí khu vệ sinh công cộng cho chu đáo, đồng thời nhắc nhở nếu trời mưa phải kết thúc sớm để tránh cho các cụ già và em nhỏ bị ướt. Đến ngày 2 tháng 9 năm 1945, giữa biển người Ba Đình rợp cờ hoa, khi đang đọc bản Tuyên ngôn Độc lập, Bác bất ngờ dừng lại hỏi bằng giọng Nghệ An ấm áp: "Đồng bào nghe rõ tiếng tôi không?". Tiếng đáp "Có!" vang dội như sấm truyền đã xóa tan mọi khoảng cách, gắn kết trái tim của Vị Chủ tịch nước với hàng triệu người dân Việt Nam.



