Cựu Thanh niên xung phong

Những ngày nằm lại giữa công trường

Câu chuyện kể về một lần cựu Thanh niên xung phong bị ốm trong thời gian làm nhiệm vụ và cách tình đồng đội đã trở thành chỗ dựa lớn nhất giữa hoàn cảnh thiếu thốn.

Điện Biên25/02/2026NGUYỄN HẢI ĐĂNG (đoàn phường mường lay)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

kể rằng trong những năm tháng tham gia Thanh niên xung phong, có một quãng thời gian bác nhớ mãi – đó là những ngày phải nằm lại vì ốm.

Khi ấy, công việc đang vào giai đoạn gấp rút. Thời tiết thay đổi thất thường, làm việc ngoài trời liên tục khiến bác kiệt sức. Ban đầu chỉ là mệt mỏi nhẹ, nhưng rồi cơn sốt kéo dài khiến bác không thể tiếp tục công việc.

Giữa nơi điều kiện còn thiếu thốn, việc ốm đau trở thành nỗi lo lớn. Không chỉ lo cho sức khỏe của mình, bác còn lo làm chậm tiến độ chung của cả đội.

Nhưng điều khiến bác xúc động nhất chính là cách đồng đội đối xử với mình.

Người thay phần việc đang dang dở.
Người nấu thêm chút nước ấm.
Người ngồi cạnh trò chuyện để bác đỡ cảm giác nhớ nhà.

Không có thuốc men đầy đủ, không có điều kiện chăm sóc như ở gia đình. Nhưng sự quan tâm chân thành của tập thể đã giúp bác nhanh chóng hồi phục.

“Lúc đó tôi mới hiểu, đồng đội không chỉ là cùng làm việc, mà còn là chỗ dựa khi yếu lòng,” bác chia sẻ.

Sau vài ngày nghỉ ngơi, sức khỏe dần ổn định, bác xin trở lại công việc. Cảm giác được quay lại bên tập thể khiến bác càng thêm trân trọng tình cảm đã nhận được.

Nhiều năm sau, khi nhắc lại chuyện cũ, bác không nhớ rõ mình đã sốt bao nhiêu ngày, nhưng lại nhớ rất rõ những gương mặt lo lắng bên cạnh mình khi ấy.

Trong gian khó, tình người càng trở nên quý giá.

Với bác, những ngày nằm lại giữa công trường không phải là ký ức buồn, mà là minh chứng cho sự gắn bó bền chặt của một thế hệ Thanh niên xung phong – nơi mỗi người không bao giờ bị bỏ lại phía sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn