Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Những ngày ở Cánh đồng Chum – Xiêng Khoảng

Năm 1972, khi vừa bước sang tuổi 18, người thanh niên Tày Nông Văn Phúc lên đường nhập ngũ. Sau thời gian huấn luyện, ông được biên chế vào Tiểu đoàn 2, Trung đoàn 174, Sư đoàn 316, một đơn vị chủ lực từng hoạt động trên nhiều chiến trường quan trọng.

Tuyên Quang21/08/2026Xã Chiềng Ken (Đoàn xã Chiềng Ken)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1972, khi vừa bước sang tuổi 18, người thanh niên Tày Nông Văn Phúc lên đường nhập ngũ. Sau thời gian huấn luyện, ông được biên chế vào Tiểu đoàn 2, Trung đoàn 174, Sư đoàn 316, một đơn vị chủ lực từng hoạt động trên nhiều chiến trường quan trọng.

Theo sự điều động của cấp trên, đơn vị ông được đưa sang thực hiện nhiệm vụ quốc tế tại Lào, tham gia chiến đấu trên địa bàn Cánh đồng Chum – Xiêng Khoảng, nơi diễn ra nhiều trận chiến ác liệt trong những năm chiến tranh.

Những ngày ở Cánh đồng Chum – Xiêng Khoảng

Cánh đồng Chum là địa bàn chiến lược có vị trí đặc biệt quan trọng. Địa hình cao nguyên rộng lớn, xen kẽ núi đá, rừng và những thung lũng. Đối với người lính từ miền Bắc sang, khí hậu và địa hình nơi đây là thử thách không nhỏ.

Đơn vị ông Phúc được giao nhiệm vụ bám địa bàn, giữ chốt, bảo vệ các tuyến vận chuyển và phối hợp với lực lượng cách mạng Lào.

Một trong những trận chiến mà ông nhớ sâu sắc là Chiến dịch Cánh đồng Chum – Xiêng Khoảng năm 1972. Trong những ngày chiến đấu, các đơn vị phải liên tục cơ động, tổ chức đánh chiếm và giữ các vị trí then chốt.

Bom đạn liên tục trút xuống trận địa. Những người lính phải đào công sự, củng cố chiến hào, tổ chức quan sát và sẵn sàng chiến đấu. Có những ngày cả đơn vị gần như không có thời gian nghỉ ngơi.

Trong một trận đánh, khi đơn vị đang triển khai đội hình, pháo kích bất ngờ dội xuống khu vực trận địa. Đất đá tung lên, khói bụi phủ kín. Ông Phúc cùng đồng đội nhanh chóng triển khai đội hình, giữ vững vị trí và hỗ trợ những chiến sĩ bị thương.

Tình đồng đội giữa đất bạn

Sau hàng chục năm, điều ông Phúc nhớ nhất không phải là tiếng súng mà là tình đồng chí, đồng đội.

Những người lính đến từ nhiều quê hương khác nhau nhưng khi sang đất bạn Lào, họ sống với nhau như anh em ruột thịt. Người có thêm nước chia cho người thiếu; người có lương khô chia cho người đói; khi đồng đội bị thương, mọi người tìm cách đưa về tuyến sau.

Những đêm tạm lắng tiếng súng, người lính Tày Nông Văn Phúc thường cùng đồng đội ngồi bên công sự, kể chuyện quê nhà. Có người nhớ mẹ, có người nhớ cha, có người nhớ người vợ trẻ và những đứa con chưa kịp nhìn thấy mặt cha.

Giữa chiến trường xa xôi, những câu chuyện về quê hương trở thành nguồn động viên để họ tiếp tục vượt qua gian khổ.

Những người mãi mãi nằm lại

Chiến trường Cánh đồng Chum – Xiêng Khoảng đã chứng kiến sự hy sinh của nhiều người lính Việt Nam và chiến sĩ Lào.

Ông Phúc từng chứng kiến những người đồng đội ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ. Có người chỉ vừa rời quê hương được vài tháng, có người chưa kịp nhận lá thư của gia đình.

Những người trở về mang theo nỗi nhớ và sự day dứt về những đồng đội đã nằm lại trên đất bạn.

Ông Phúc thường nói:

“Chúng tôi sang Lào chiến đấu theo nhiệm vụ. Nhưng trong những năm tháng ấy, người dân Lào và người lính Việt Nam đã trở thành những người cùng chung một chiến hào. Đồng đội hy sinh ở đâu thì nơi đó trở thành một phần ký ức của chúng tôi.”

Người lính trở về

Sau khi hoàn thành nhiệm vụ, CCB Nông Văn Phúc trở về quê hương xã Thượng Nông, huyện Na Hang, tỉnh Tuyên Quang. Những năm tháng chiến đấu nơi Cánh đồng Chum đã trở thành một phần ký ức sâu sắc trong cuộc đời ông.

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng mỗi khi nghe nhắc đến Xiêng Khoảng, Cánh đồng Chum, ông vẫn nhớ những người đồng đội năm xưa. Có người đã trở về, có người mang thương tật, và cũng có những người mãi mãi nằm lại nơi đất bạn.

Đối với ông, hòa bình hôm nay là điều quý giá nhất. Ông luôn nhắc con cháu phải biết trân trọng cuộc sống, yêu quê hương và ghi nhớ công lao của những thế hệ đã hy sinh.

“Tuổi trẻ của chúng tôi đã gửi lại chiến trường. Chúng tôi không mong được nhớ đến bằng những chiến công lớn, chỉ mong thế hệ sau hiểu rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng biết bao mồ hôi, máu và nước mắt.”

Câu chuyện của CCB Nông Văn Phúc, người lính dân tộc Tày từng chiến đấu tại Cánh đồng Chum – Xiêng Khoảng, Lào, là câu chuyện về lòng yêu nước, tình đồng đội và nghĩa vụ quốc tế cao đẹp.

Những người lính năm ấy chính là những “bông hoa lửa” của một thời tuổi trẻ – đã vượt qua núi rừng, bom đạn và gian khổ, góp phần vun đắp tình đoàn kết chiến đấu giữa nhân dân Việt Nam và nhân dân Lào.

Xin được tri ân những người lính Việt Nam đã từng chiến đấu trên chiến trường Lào; thành kính tưởng nhớ những đồng đội đã mãi mãi nằm lại trên đất bạn và trân trọng tình hữu nghị Việt Nam – Lào thủy chung, son sắt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn