Những ngày ở Kong Pong Chàm
Kong Pong Chàm là một trong những địa bàn mà đơn vị của ông Bình từng làm nhiệm vụ. Chiến trường Campuchia khi ấy không chỉ có những trận đánh lớn mà còn có những cuộc hành quân, truy quét và những trận đụng độ bất ngờ.
Từ quê hương Thọ Lộc đến chiến trường Campuchia
Sinh ra và lớn lên tại Thọ Lộc, Hà Nội, ông Nguyễn Văn Bình nhập ngũ khi đất nước vừa bước qua những năm tháng chiến tranh chống Mỹ. Tuổi thanh xuân của ông không gắn với ruộng đồng quê nhà mà gắn với màu xanh áo lính, những cuộc hành quân dài và những tháng ngày làm nhiệm vụ quốc tế trên đất Campuchia.
Sau thời gian huấn luyện, ông được biên chế vào một đơn vị bộ binh, hành quân sang chiến trường Campuchia. Những ngày đầu đặt chân lên đất bạn, người lính trẻ chưa thể hình dung được sự khắc nghiệt đang chờ phía trước.
Đường hành quân xuyên qua những cánh rừng, đồng ruộng và những vùng dân cư bị chiến tranh tàn phá. Nhiều nơi vẫn còn dấu tích của bom đạn.
Ông Bình nhớ lại:
“Ngày ấy chúng tôi còn trẻ, đi chiến đấu xa quê hàng nghìn cây số. Nỗi nhớ nhà rất lớn, nhưng đã là người lính thì có nhiệm vụ là phải hoàn thành. Anh em trong đơn vị động viên nhau, coi nhau như anh em ruột thịt.”
Những ngày ở Kong Pong Chàm
Kong Pong Chàm là một trong những địa bàn mà đơn vị của ông Bình từng làm nhiệm vụ. Chiến trường Campuchia khi ấy không chỉ có những trận đánh lớn mà còn có những cuộc hành quân, truy quét và những trận đụng độ bất ngờ.
Địa hình có những khu vực rừng rậm, đồng ruộng xen kẽ, việc cơ động của bộ đội gặp nhiều khó khăn. Đặc biệt, đối phương thường lợi dụng địa hình để tổ chức phục kích.
Ông Bình kể:
“Điều đáng sợ nhất là những lúc hành quân mà không biết phía trước có gì. Có hôm đang đi bình thường thì bất ngờ nghe tiếng súng. Anh em phải lập tức tản ra, tìm vị trí chiến đấu.”
Trận đánh giữa rừng Campuchia
Một trận chiến mà ông Bình nhớ mãi xảy ra trong một đợt đơn vị tổ chức hành quân qua khu vực thuộc Kong Pong Chàm.
Hôm đó, đội hình đang di chuyển thì phía trước bất ngờ xuất hiện tiếng súng.
Đoàng! Đoàng!
Đạn từ trong khu vực cây cối rậm rạp bắn ra. Đội hình lập tức triển khai chiến đấu.
“Tiếng súng nổ bất ngờ lắm. Anh em đang hành quân phải nằm xuống rồi nhanh chóng tìm vị trí. Người phía trước đánh trả, người phía sau hỗ trợ. Không ai biết đối phương có bao nhiêu người.”
Sau những phút đầu bị bất ngờ, các chiến sĩ nhanh chóng ổn định đội hình, xác định hướng hỏa lực và tổ chức đánh trả.
Tiếng súng vang lên giữa rừng. Khói súng hòa với bụi đất. Những người lính bộ binh bám từng gốc cây, mô đất để chiến đấu.
Ông Bình kể:
“Lúc đó chỉ nghe tiếng chỉ huy hô giữ đội hình. Anh em ai cũng căng thẳng nhưng không ai bỏ vị trí. Có người bị thương, đồng đội phải vừa chiến đấu vừa tìm cách đưa ra phía sau.”
Trận chiến diễn ra trong thời gian dài. Sau khi hỏa lực của đối phương giảm dần, đơn vị từng bước kiểm soát được tình hình và tổ chức đưa thương binh, liệt sĩ ra khỏi khu vực chiến đấu.
Đối với ông Bình, điều ám ảnh nhất không phải tiếng súng mà là khoảnh khắc nhìn thấy đồng đội bị thương.
“Chiến tranh là vậy. Có những người hôm trước còn nói chuyện, chia nhau từng điếu thuốc, hôm sau đã nằm lại. Người sống sót cứ tiếp tục nhiệm vụ nhưng trong lòng thì không bao giờ quên.”
Những ngày gian khổ trên đất bạn
Cuộc sống của người lính bộ binh trên chiến trường Campuchia vô cùng thiếu thốn. Những ngày hành quân dài, ăn uống đơn giản, ngủ giữa rừng hoặc trong những công sự tạm bợ.
Có khi nhiều ngày liền đơn vị phải cơ động liên tục.
Ông Bình nhớ:
“Khó khăn nhất là thiếu nước và hành quân trong mùa khô. Người lúc nào cũng đầy bụi đất. Có hôm cả đơn vị chỉ mong tìm được một nguồn nước để uống và nấu cơm.”
Nhưng giữa gian khổ, tình đồng đội lại càng trở nên sâu sắc.
Người có thuốc chia thuốc, người có nước chia nước. Khi một chiến sĩ mệt, những người khác mang giúp ba lô. Khi có đồng đội bị thương, tất cả tìm cách đưa người đó về nơi an toàn.
Nỗi nhớ quê nhà
Trong những đêm yên tiếng súng, người lính quê Thọ Lộc thường nhớ về gia đình.
Ông kể:
“Những lúc yên tĩnh, tôi nhớ quê lắm. Nhớ bố mẹ, nhớ anh em, nhớ những con đường làng. Nhưng rồi sáng hôm sau lại phải tiếp tục hành quân. Chỉ mong chiến tranh sớm kết thúc để được trở về.”
Sau những năm tháng làm nhiệm vụ tại Campuchia, ông Bình trở về Việt Nam. Người lính năm xưa nay đã bước sang tuổi xế chiều, nhưng ký ức về chiến trường Kong Pong Chàm vẫn còn nguyên.
Lời nhắn gửi của người lính năm xưa
Nhắc về quá khứ, ông Bình không kể nhiều về bản thân mà thường nhắc đến những đồng đội đã hy sinh.
“Tôi may mắn là còn được trở về. Nhiều anh em đã nằm lại trên đất Campuchia. Tôi chỉ mong thế hệ trẻ hiểu rằng hòa bình, cuộc sống bình yên hôm nay rất đáng quý. Phải biết trân trọng và giữ gìn.”
Câu chuyện của CCB Nguyễn Văn Bình, sinh năm 1956, quê Thọ Lộc, Hà Nội, người lính bộ binh từng chiến đấu tại chiến trường Kong Pong Chàm, Campuchia, là câu chuyện về một thế hệ đã dành những năm tháng đẹp nhất của tuổi trẻ cho nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc và làm nghĩa vụ quốc tế.
Nơi đất bạn xa xôi, những người lính Việt Nam đã cùng nhau vượt qua bom đạn, đói khát, bệnh tật và những cuộc phục kích bất ngờ. Có người trở về, có người mãi mãi nằm lại.
Những người lính năm ấy có thể đã già, nhưng “hoa lửa” của tuổi thanh xuân vẫn còn cháy trong ký ức – như một lời nhắc nhở về tình đồng đội, sự hy sinh và giá trị của hòa bình.



