Những ngày ở Trường Sơn - Mùa khô năm 72 ...
Một đêm đầu mùa khô năm 72. Vừa sinh hoạt tiểu đội xong, đang buông màn đi ngủ thì được lệnh hành quân. Vẫn biết, thời chiến, việc hành quân cấp tốc là chuyện bình thường. Nhưng ai nấy đều bồn chồn. Sự cố ở đâu mà phải hành quân gấp trong đêm như thế này. Ba lô, quân trang, dụng cụ được chuẩn bị khẩn trương, ba mươi phút sau chúng tôi lên đường. Hành quân thâu đêm. Là những người suốt ngày lăn lộn với đường xá, cầu cống, nhưng đêm hành quân lại phải đi đường mòn. Ròng rã hai ngày đêm cắt rừng lội suối, chúng tôi đến vị trí tập kết mới. Lúc này chúng tôi mới được rỉ tai cho biết, ở bàn đàm phán Pa ri, ta đang ở thế thắng, đối phương đang cay cú nhượng bộ từng bước. Chính vì vậy mà ở chiến trường, chúng có nhiều mưu mô xảo quyệt mà ta không lường hết được. Chúng sẵn sàng liều lĩnh quẫy đạp ở những phút chót hòng cứu vãn tình thế. Bởi vậy việc bảo đảm thông suốt giao thông là hết sức khẩn trương và tuyệt đối bí mật.
Nơi tập kết mới của chúng tôi là một xóm ven quốc lộ 15. Nhân dân ở đây được lệnh sơ tán triệt để. Chỉ lực lượng chiến đấu và bảo đảm chiến đấu là ở lại.
Những ngày cuối năm 1972 địch điên cuồng đánh phá ác liệt. ở cung đường, hầu như không lúc nào ngớt tiếng bom. Máy bay lượn vè vè suốt ngày. Đêm đêm chúng thả pháo sáng sáng trưng cả một vùng. Mọi sinh hoạt ở ngoài trời như không phải thắp đèn (Mà vốn ở đây đã không được thắp đèn). Đêm nào cũng như đêm nào, cứ vừa chui vào hầm đi ngủ liền phải bật dậy lên tuyến. Đêm nào ít nhất cũng phải vài ba lần. Nhiều đêm chúng tôi phải ở trên tuyến đến sáng mới về. Nhiều lần chúng tôi để cả chân giầy chui vào hầm ngủ, vì biết chắc cũng chỉ ít phút sau là phải vùng dậy. Được cái chúng tôi rèn luyện theo phương châm “Ăn tranh thủ ngủ khẩn trương” nên hễ có được ít phút nghỉ ngơi là chúng tôi ngủ được ngay.
Một ngày gần Tết năm 73, tôi cũng chẳng nhớ là ai đem tin sớm nhất về cho đơn vị. Chỉ nhớ rằng cả đơn vị chúng tôi ôm chầm lấy nhau hò reo vui mừng. Miệng hò reo nhưng nước mắt tứa ra: Hiệp định Pa ri được ký kết. “Hòa bình rồi!”, “Đình chiến rồi!”, “Hết chiến tranh rồi”. Ai nấy đều hân hoan, một niềm vui khôn tả, không ai có thể kìm được nước mắt.
Cuối năm ấy chúng tôi chia tay đơn vị. Tôi và mấy người nữa được đơn vị cho ra Bắc đi học.
Đã hơn ba mươi năm trôi qua, những ngày ở Trường Sơn như vẫn còn tươi rói trong tôi. Bạn bè tôi mỗi người mỗi ngả từ hồi đó. Có người, chúng tôi vẫn gặp nhau thường xuyên. Nhưng cũng nhiều người bặt tin. Chẳng biết tìm đâu hỏi đâu. Hẳn là cuộc sống lam lũ đã cuốn hút các đồng đội tôi, bạn bè tôi...



