NHỮNG NGÀY RỪNG KHÔNG CÒN GỌI TÊN CON NGƯỜI
TÊN TRUYỆN: NHỮNG NGÀY RỪNG KHÔNG CÒN GỌI TÊN CON NGƯỜI
Ở dãy Trường Sơn, có một thời điểm mà ngay cả tên gọi của các trạm, các tuyến, các điểm chốt cũng dần bị xóa khỏi thói quen sử dụng. Không phải vì bị quên, mà vì không còn cần nhắc lại nữa.
Ở một kho bản đồ cũ, có Quang – người phụ trách rà soát lại toàn bộ hệ thống tên gọi để quyết định những gì sẽ được giữ lại như ký ức lịch sử, và những gì sẽ chỉ còn tồn tại trong lưu trữ sâu.
Công việc của anh không phải đặt tên mới.
Mà là xác nhận những cái tên nào không còn cần được gọi nữa.
Quang mở những tấm bản đồ đã cũ.
Các ký hiệu từng dày đặc nay chỉ còn là lớp mực mờ theo thời gian.
Những cái tên từng được dùng liên tục trong một thời gian dài, giờ không còn xuất hiện trong báo cáo vận hành.
Anh không xóa.
Không thay đổi.
Chỉ phân loại mức độ “còn được gọi” hay “chỉ còn lưu trữ”.
Một lần, anh rà lại toàn bộ hệ thống tên gọi trong Trường Sơn.
Nhiều tên đã không còn được sử dụng trong thực tế từ rất lâu.
Không có nhầm lẫn khi thiếu chúng.
Không có khoảng trống nào khi chúng không còn được gọi.
Anh ghi:
“Phần lớn tên gọi đã chuyển sang trạng thái tham chiếu lịch sử.”
Một đồng đội hỏi:
“Sao anh vẫn giữ lại tên, khi không còn ai dùng để gọi nữa?”
Quang trả lời:
“Vì nếu xóa luôn tên, thì mình sẽ không biết mình đã từng ở đâu.”
Có những ngày, anh chỉ nhìn bản đồ mà không đọc thành tiếng bất kỳ cái tên nào.
Không phải vì không biết.
Mà vì không còn cần gọi.
Một lần khác, hệ thống danh mục địa danh được chính thức tách thành hai tầng: tầng sử dụng hiện tại và tầng lịch sử cố định.
Quang là người xác nhận ranh giới cuối cùng giữa hai tầng đó.
Không còn nhầm lẫn giữa “đang dùng” và “đã từng dùng”.
Người quản lý nói:
“Anh đang đưa những cái tên ra khỏi đời sống vận hành.”
Quang đáp:
“Tôi chỉ đảm bảo rằng chúng không bị mất đi, chỉ là không còn cần được gọi lên nữa.”
Sau nhiều năm, khi chiến tranh qua đi ở dãy Trường Sơn, các hệ thống bản đồ trở thành tư liệu lịch sử chuẩn hóa.
Không còn thay đổi tên.
Không còn thêm ký hiệu mới.
Chỉ còn lớp ký ức được giữ nguyên.
Và những người từng đi qua vẫn nhớ.
Nhớ rằng có những cái tên không biến mất…
chỉ rời khỏi lời gọi, để trở thành một phần im lặng của bản đồ ký ức.
Và trong thời hoa lửa ấy,
có những con người không tiếp tục gọi tên,
không thay đổi cách gọi,
nhưng lại giữ cho mọi cái tên từng tồn tại được đặt đúng chỗ của nó trong rừng sâu và thời gian.



