Những ngày san lấp mở đường xây dựng Nhà máy Supe Phốt phát và Hóa chất Lâm Thao
Trong ký ức của cựu thanh niên xung phong Nguyễn Văn Lại, sinh năm 1940, quê Thanh Thuỷ, Phú Thọ, những năm tháng tham gia xây dựng Công ty Supe Phốt phát và Hóa chất Lâm Thao luôn là quãng thời gian đáng nhớ nhất của tuổi trẻ. Khi ấy, ông tham gia Đội 8, theo đội thanh niên xung phong của Huyện đoàn Thanh Thuỷ lên đường làm nhiệm vụ, góp sức vào công cuộc xây dựng một trong những công trình công nghiệp quan trọng của đất nước.

Trong ký ức của cựu thanh niên xung phong Nguyễn Văn Lại, sinh năm 1940, quê Thanh Thuỷ, Phú Thọ, những năm tháng tham gia xây dựng Công ty Supe Phốt phát và Hóa chất Lâm Thao luôn là quãng thời gian đáng nhớ nhất của tuổi trẻ. Khi ấy, ông tham gia Đội 8, theo đội thanh niên xung phong của Huyện đoàn Thanh Thuỷ lên đường làm nhiệm vụ, góp sức vào công cuộc xây dựng một trong những công trình công nghiệp quan trọng của đất nước.
Những ngày đầu đến công trường, công việc chủ yếu của ông Lại và đồng đội là san lấp mặt bằng xây dựng. Khi ấy, khu vực thi công còn nhiều đồi đất cao thấp không đều, đất đá ngổn ngang. Hằng ngày, ông cùng anh em trong đội dùng cuốc, xẻng đào đất ở những khu vực cao, rồi chuyển sang lấp vào những chỗ trũng để tạo mặt bằng bằng phẳng. Công việc diễn ra liên tục từ sáng sớm đến chiều muộn, từng lớp đất được san đều, dọn sạch đá sỏi, chuẩn bị nền móng cho các công trình sau này. Dù công việc nặng nhọc, ai cũng hiểu rằng mặt bằng có vững chắc thì nhà máy mới có thể xây dựng an toàn và bền vững.
Song song với việc san lấp mặt bằng là công việc vận chuyển vật liệu xây dựng, diễn ra gần như mỗi ngày. Ông Lại nhớ rõ những chuyến gánh đá, cát, sỏi nối tiếp nhau không ngừng nghỉ. Những bao xi măng, những viên gạch, thanh sắt thép đều phải được vận chuyển bằng những phương tiện thô sơ như quang gánh, xe kéo tay hay xe cút kít. Từng chuyến vật liệu tuy nhỏ lẻ, nhưng tích góp lại đã góp phần hình thành nên những hạng mục quan trọng của công trình.
Khi vật liệu được chở đến công trường, nhiệm vụ tiếp theo của ông và đồng đội là bốc dỡ vật liệu từ xe. Những viên gạch được chuyển từ xe xuống rồi xếp ngay ngắn thành từng chồng. Những bao xi măng nặng trĩu được khiêng cẩn thận vào kho chứa, còn sắt thép thì được nhiều người cùng nhau khiêng đặt đúng vị trí quy định. Công việc đòi hỏi sự phối hợp nhịp nhàng và tinh thần trách nhiệm cao, bởi chỉ cần sơ suất nhỏ cũng có thể gây nguy hiểm cho người lao động.
Ngoài những nhiệm vụ chính, ông Lại còn tham gia làm đường tạm trong khu vực thi công để phục vụ việc vận chuyển vật liệu. Những con đường nhỏ được san đất tạm thời, đắp nền để xe kéo và xe chở vật liệu có thể đi lại thuận tiện. Mỗi khi trời mưa, đường bị lầy lội hoặc hư hỏng, ông và đồng đội lại nhanh chóng sửa chữa, gia cố để việc thi công không bị gián đoạn.
Nhìn lại những năm tháng ấy, cựu thanh niên xung phong Nguyễn Văn Lại vẫn không quên những ngày lao động vất vả nhưng đầy ý nghĩa. Từng gánh đất, từng chuyến vật liệu và từng con đường tạm được hình thành đều in dấu mồ hôi và công sức của những người thanh niên năm ấy. Đối với ông, đó không chỉ là những công việc thường ngày, mà còn là niềm tự hào khi được góp phần xây dựng nên một công trình lớn của đất nước — nơi mà mỗi viên gạch, mỗi nền đất đều mang theo dấu ấn của một thời tuổi trẻ đầy nhiệt huyết.



