Những ngày sống giữa rừng sâu
Năm 1970, giữa những cánh rừng già Trường Sơn, một đơn vị bộ đội đang đóng quân tạm trong khu rừng nguyên sinh để chuẩn bị cho chiến dịch mới.
Nơi ấy cách xa khu dân cư hàng chục cây số.
Xung quanh chỉ có:
Núi cao
Rừng rậm
Tiếng suối chảy
Và những con đường mòn phủ đầy lá mục
Trong đơn vị có chiến sĩ trẻ tên Nguyễn Văn Lâm.
Lâm quê ở Thanh Hóa.
Ngày nhập ngũ, anh mới ngoài hai mươi tuổi.
Trước khi lên đường, mẹ anh chỉ kịp dúi vào tay con trai một gói lạc rang và dặn:
“Ở rừng nhớ giữ gìn sức khỏe con nhé.”
Từ ngày ấy, cuộc sống của Lâm gắn liền với:
Những tháng ngày sống giữa rừng sâu Trường Sơn.
Cuộc sống nơi chiến khu vô cùng gian khổ.
Ban ngày, bộ đội phải:
Đào công sự
Chặt cây dựng lán
Và ngụy trang thật kín để tránh máy bay phát hiện
Ban đêm:
Hành quân
Chuyển hàng
Hoặc họp bàn nhiệm vụ
Rừng Trường Sơn mùa mưa gần như không có ngày nắng.
Mưa kéo dài khiến đất đỏ nhão nhoẹt.
Quần áo lúc nào cũng ẩm lạnh.
Có hôm ngủ dậy, người lính thấy cả vắt rừng bám đầy ống quần.
Lâm nhớ mãi đêm đầu tiên ngủ trong rừng sâu.
Tiếng thú rừng vọng từ xa.
Tiếng côn trùng rả rích khắp nơi.
Gió luồn qua tán cây tạo thành âm thanh hun hút giữa đêm tối.
Anh nằm trong chiếc võng mắc tạm giữa hai thân cây mà không sao ngủ được.
Người đồng đội lớn tuổi tên Bình bật cười:
“Mới đầu ai cũng vậy thôi… rồi sẽ quen.”
Quả thật, sau vài tháng, rừng già dần trở thành ngôi nhà thứ hai của họ.
Bộ đội dựng lán bằng:
Tre
Nứa
Và lá rừng
Mỗi người một việc.
Người đào hầm.
Người kiếm củi.
Người xuống suối gùi nước.
Cuộc sống tuy thiếu thốn nhưng tình đồng đội vô cùng gắn bó.
Những bữa cơm giữa rừng thường rất đơn giản:
Cơm độn sắn
Rau rừng
Và đôi khi chỉ có muối vừng
Vậy mà ai cũng ăn ngon lành.
Bởi giữa chiến tranh, có bữa cơm nóng đã là điều quý giá.
Lâm đặc biệt nhớ anh nuôi tên Phúc.
Dù thiếu thốn đến đâu, anh vẫn cố tìm cách nấu cho bộ đội có chút canh nóng.
Có hôm anh còn hái được ít măng rừng mang về cải thiện bữa ăn.
Mọi người vừa ăn vừa đùa:
“Ở chiến trường mà như đi nghỉ dưỡng!”
Tiếng cười vang lên giữa rừng già khiến không khí bớt đi phần khốc liệt.
Nhưng cuộc sống giữa rừng sâu không chỉ có gian khó…
Mà còn luôn cận kề hiểm nguy.
Máy bay trinh sát thường quần thảo phía trên.
Chỉ cần sơ ý để lộ khói bếp hay dấu vết sinh hoạt là có thể bị đánh bom bất cứ lúc nào.
Vì thế mọi hoạt động đều phải tuyệt đối bí mật.
Một buổi chiều cuối mùa mưa, đơn vị Lâm bất ngờ bị máy bay địch phát hiện.
Tiếng động cơ gầm rú vang dội khắp cánh rừng.
Tiểu đội trưởng lập tức hô lớn:
“Xuống hầm!”
Chỉ vài giây sau, bom bắt đầu trút xuống.
Mặt đất rung chuyển dữ dội.
Cây rừng gãy đổ răng rắc.
Khói bụi phủ kín khu lán.
Lâm nằm ép sát dưới hầm đất, tim đập dữ dội.
Trong khoảnh khắc ấy, anh chợt nhớ nhà da diết.
Nhớ:
Mẹ già
Mái nhà tranh
Và những buổi chiều yên bình nơi quê hương
Khi trận bom kết thúc, cả đơn vị lập tức kiểm tra lại khu vực.
May mắn không ai hy sinh.
Nhưng nhiều lán trại bị phá hỏng.
Không ai than vãn.
Mọi người lại lặng lẽ dựng lán mới giữa đống cây gãy đổ.
Bình vừa chặt cây vừa nói:
“Rừng còn thì mình còn.”
Câu nói ấy khiến Lâm nhớ mãi.
Giữa rừng sâu, thiên nhiên không chỉ là nơi che chở…
Mà còn là người bạn đồng hành của người lính.
Có những đêm trăng sáng, cả khu rừng yên tĩnh lạ thường.
Sau giờ gác, bộ đội thường ngồi bên bếp Hoàng Cầm trò chuyện.
Người kể chuyện quê nhà.
Người hát khe khẽ vài câu dân ca.
Có chiến sĩ lấy chiếc harmonica nhỏ ra thổi bản nhạc buồn da diết.
Tiếng nhạc vang lên giữa rừng đêm khiến ai cũng lặng đi.
Lâm thường tranh thủ những lúc như thế để viết nhật ký.
Anh viết:
“Sống giữa rừng sâu rất cực… nhưng cũng là quãng đời không bao giờ quên.”
Những năm tháng ấy, người lính học được cách:
Sống giữa thiên nhiên
Vượt qua gian khổ
Và yêu thương đồng đội như anh em ruột thịt
Năm 1975, khi đất nước hoàn toàn giải phóng, đơn vị rời cánh rừng Trường Sơn trở về.
Trước lúc đi, Lâm đứng rất lâu nhìn khu lán cũ giữa đại ngàn.
Nơi ấy đã lưu giữ:
Tuổi trẻ của anh
Những đêm bom đạn
Và ký ức về những người đồng đội không bao giờ trở lại
Nhiều năm sau, khi đã là một ông lão tóc bạc, Lâm vẫn thường kể cho con cháu nghe về cuộc sống giữa rừng sâu năm ấy.
Ông bảo:
“Chiến tranh rất khổ… nhưng cũng dạy con người ta biết sống vì nhau.”
Rồi ông lặng lẽ nhìn xa về phía núi rừng trong ánh chiều tà.
Trong ký ức ông, những ngày sống giữa rừng sâu mãi mãi là một phần không thể quên của tuổi trẻ.
“Những ngày sống giữa rừng sâu” không chỉ là câu chuyện về cuộc sống của người lính Trường Sơn…
Mà còn là câu chuyện về:
Ý chí kiên cường
Tình đồng đội
Và khát vọng hòa bình của cả một thế hệ Việt Nam trong chiến tranh



