NHỮNG NGÀY SỐT RÉT RỪNG
Sốt rét rừng là nỗi ám ảnh của nhiều người lính, trong đó có ông Phạm Văn Đ. Có những đêm, ông và đồng đội run lên bần bật, mồ hôi vã ra như tắm, người nóng như lửa đốt. Thuốc men thiếu thốn, chỉ có vài viên ký ninh được chia nhau dùng cầm chừng.
Có đồng chí lên cơn nặng, mê man gọi tên mẹ, tên vợ. Những người còn khỏe hơn phải thay nhau đỡ bạn đi, vừa hành quân vừa cáng thương. Ông Đ. kể: “Chúng tôi chiến đấu không chỉ với bom đạn, mà còn với bệnh tật và cái chết rình rập từng ngày.”
Trong những ngày ấy, tình đồng đội càng trở nên thiêng liêng. Ai còn chút sức thì nhường bạn, ai còn ít lương khô thì bẻ đôi. Chính sự sẻ chia ấy đã giúp nhiều người lính quê Phú Khê vượt qua ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết.


