“Những ngày tang thương của nạn đói 1945 ở Đồng Tiến”
“Những ngày tang thương của nạn đói 1945 ở Đồng Tiến”
“Những ngày tang thương của nạn đói 1945 ở Đồng Tiến”
Cụ ngoại tôi luôn rơm rớm nước mắt khi kể về năm Ất Dậu, năm mà cụ gọi là “năm đói đen như mực”.
“Ngày đó, Đồng Tiến mình cũng khổ lắm cháu ạ. Cả làng chỉ toàn người đi xin ăn… có nhà chết cả mẹ lẫn con.”
Cụ kể, gạo bị Nhật bắt dân ta nộp hết. Ruộng mất, mùa màng mất. Người dân chỉ còn ăn củ chuối, rau má, thậm chí ăn cả vỏ khoai.
Hàng ngày cụ dắt tay em trai đi tìm rau dại. Có hôm gặp hàng xóm gầy đến mức chỉ còn da bọc xương, bà ấy nói:
“Cho tôi miếng khoai… cho tôi chút gì để sống…”
Cụ ngoại chia phần của mình, dù chỉ là nửa củ khoai sượng.
Có hôm, cụ thấy một đứa trẻ ôm bụng khóc bên bờ ao. Cụ hỏi:
“Sao khóc vậy con?”
“Nó đói… nó đói quá…” – đứa bé trả lời đứt quãng.
Cụ ngoại nghẹn lại khi kể:
“Cháu biết không… cả làng mình lúc đó chẳng còn tiếng cười. Chỉ toàn tiếng khóc… và tiếng người ngã xuống.”
Nhưng cũng trong năm ấy, bà con lại càng thương nhau hơn bao giờ hết. Ai có gì cũng chia. Nồi cháo loãng chia cho cả xóm, bát rau khoai chia cho cả chục người.
Cụ nói:
“Nhờ tình làng nghĩa xóm ấy… mà chúng ta sống qua được năm đói.”
Tôi nghe mà rùng mình. Nỗi đau ấy xa nhưng vẫn như còn đâu đây.
Người sưu tầm
Trần Tú Anh lớp 5B trường Tiểu học Đồng Tiến



