Những ngày Tết xa nhà
tết xa
Tết là khoảng thời gian người lính nhớ nhà nhất.
Ngày thường bận rộn nên đôi khi còn quên.
Nhưng cứ gần Tết, ai cũng bắt đầu nhắc về quê.
Người nhớ mẹ.
Người nhớ vợ.
Người nhớ con.
Người nhớ nồi bánh chưng.
Chúng tôi thường ngồi với nhau kể chuyện Tết quê mình.
Có người bảo quê mình gói bánh chưng rất to.
Có người nói nhà mình năm nào cũng làm thịt gà.
Có người chỉ mong được nghe tiếng pháo, tiếng trẻ con chạy ngoài sân.
Năm ấy chúng tôi không được về.
Đơn vị cố gắng chuẩn bị một bữa cơm Tết.
Không có nhiều món.
Nhưng mọi người góp từng chút một.
Có người kiếm được ít lá.
Có người tìm được ít rau.
Một nồi cơm được nấu lên.
Chúng tôi ngồi bên nhau.
Một người nói:
“Thôi thì anh em mình ăn Tết cùng nhau.”
Mọi người nâng bát.
Không ai nói nhiều.
Tôi nhớ đêm ấy chúng tôi kể chuyện đến khuya.
Có người hát.
Có người cười.
Nhưng khi mọi người ngủ hết, tôi vẫn ngồi một mình.
Tôi nhớ mẹ.
Nhớ quê.
Nhớ cái sân nhà.
Tôi nhìn lên bầu trời.
Tôi tự nhủ:
“Rồi sẽ có ngày mình được ăn Tết ở nhà.”
Sau này, tôi đã có rất nhiều cái Tết cùng gia đình.
Nhưng tôi vẫn nhớ những cái Tết xa quê ấy.
Bởi chính những ngày xa nhà đã khiến tôi hiểu giá trị của một cái Tết đoàn viên.
Bây giờ cứ đến Tết, tôi lại nhắc con cháu:
“Có cơ hội thì về nhà ăn Tết với bố mẹ.”
Bởi có những người từng mong điều ấy cả đời.



