NHỮNG NGÀY THÁNG CHƯA KỊP LỚN
Những ngày tháng ấy, mặt đất lúc nào cũng phủ một lớp sương mỏng như khói, còn bầu trời thì xám dịu như đang cố che bớt những mất mát của con người. Ở một trạm gác nhỏ giữa dãy Trường Sơn mênh mông, đơn vị của Mai đóng quân đã hơn ba tuần. Những người lính trẻ ai cũng vừa tròn mười tám, đôi mắt sáng rực nhưng vẻ mặt lại sớm in dấu những lo toan chẳng thuộc về tuổi trẻ. Buổi sáng, rừng thức dậy bằng tiếng vượn gọi nhau, tiếng lá chạm lá và tiếng chim lẫn trong màu nắng. Mai thường là người dậy đầ
Những ngày tháng ấy, mặt đất lúc nào cũng phủ một lớp sương mỏng như khói, còn bầu trời thì xám dịu như đang cố che bớt những mất mát của con người. Ở một trạm gác nhỏ giữa dãy Trường Sơn mênh mông, đơn vị của Mai đóng quân đã hơn ba tuần. Những người lính trẻ ai cũng vừa tròn mười tám, đôi mắt sáng rực nhưng vẻ mặt lại sớm in dấu những lo toan chẳng thuộc về tuổi trẻ. Buổi sáng, rừng thức dậy bằng tiếng vượn gọi nhau, tiếng lá chạm lá và tiếng chim lẫn trong màu nắng. Mai thường là người dậy đầ



