Thân nhân liệt sĩ, người có công

Những ngày tháng không quên

những ngày tháng không quên của người vợ liệt sĩ ngày tiễn chồng lên đường tham gia chiến đấu bảo vệ tổ quốc.

Lào Cai05/12/2025Đoàn xã Sơn Lương (Đoàn xã Sơn Lương)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Những ngày tháng không quên

TỈNH ĐOÀN LÀO CAI

BCH ĐOÀN XÃ SƠN LƯƠNG

***

ĐOÀN TNCS HỒ CHÍ MINH

Sơn Lương, ngày 25 tháng 11 năm 2025

NHỮNG THÁNG NGÀY KHÔNG BAO GIỜ QUÊN

(Kể theo lời kể bà Bàn Thị Lầu vợ Liệt sĩ)

Chồng tôi là Đặng Văn Thăng, người con trai sinh ra giữa núi rừng Làng Cò, Sơn Lương đầy mây trắng. Cuộc đời tôi tưởng như sẽ mãi bình dị với nương ngô, ruộng lúa và tiếng suối khe róc rách trước cửa nhà. Nhưng rồi đất nước bước vào những năm tháng không yên bình. Khi tiếng gọi cứu nước vang lên khắp bản làng, chồng tôi phải rời xa mái nhà nhỏ, rời xa tôi, tảo tần sớm hôm.

Ngày chồng tôi khoác chiếc ba lô vải sờn để lên đường, Tôi chỉ nắm chặt tay chông. Không khóc, không nói nhiều, chỉ nhìn chồng tôi bằng đôi mắt đỏ hoe:
“Anh đi mạnh giỏi… còn em chờ.”

Chỉ một câu ấy, mà theo tôi suốt cả cuộc đời.

Mỗi đêm bên bếp lửa hồng nàng nhóm mỗi tối, Tôi nhớ tiếng chày giã gạo đều đều bên hiên có chồng, nhớ cả mùi khói bếp vương trên áo. Chính nỗi nhớ ấy giúp tôi và gia đình càng vững lòng tin.

Rồi chiến tranh trở nên ác liệt hơn. Những trận đánh nối tiếp nhau. Chồng Tôi đã chứng kiến đồng đội ngã xuống ngay bên cạnh mình. Những người lính trẻ măng, còn chưa kịp gửi một lá thư về cho mẹ, cho vợ.

Nhưng có những điều con người không thể tự quyết định.

Trong một trận đánh giữ đồi cao, đạn pháo nổ rền vang. Chồng tôi đã hi sinh trên chiến trường để đổi lấy sự tự do hòa bình cho quê nhà.

Chồng tôi đã ngã xuống giữa tuổi xuân, khi lời hứa trở về bên tôi và gia đình vẫn còn dang dở.

Nhiều năm sau, tôi vẫn dõi theo người chồng của mình từ nơi xa. Tôi đã khóc nhiều, đã chờ đợi nhiều, nhưng chưa bao giờ oán trách. Tôi một mình nuôi con, một mình vượt qua những ngày giông gió nhất của cuộc đời. Mỗi dịp giỗ, tôi lại thắp cho chồng một nén nhang, khẽ nói: “Anh ơi… em vẫn nhớ.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn