NHỮNG NGÀY THÁNG KHÔNG QUÊN CỦA NGƯỜI LÍNH LÊ NGỌC LỰ
Thôn 8 Minh Phú

NHỮNG NGÀY THÁNG KHÔNG QUÊN CỦA NGƯỜI LÍNH LÊ NGỌC LỰ
Trong ký ức của những người lính đã đi qua chiến tranh, có những ngày tháng không bao giờ phai mờ – những ngày đất nước đứng trước thử thách sinh tử, và tuổi trẻ hòa mình vào dòng chảy của lịch sử. Với ông Lê Ngọc Lự, sinh năm 1960, hành trình ấy bắt đầu khi ông lên đường nhập ngũ năm 1978, khi mới tròn mười tám tuổi.
Nhận nhiệm vụ tại Mường Khương, tỉnh Hoàng Liên Sơn, ông Lự cùng đồng đội thuộc Tiểu đoàn 3 ngày đêm bám trụ nơi biên cương phía Bắc, sẵn sàng trước mọi diễn biến căng thẳng. Mường Khương những ngày ấy là vùng đất gian khó, khí hậu khắc nghiệt, đường biên giới luôn tiềm ẩn hiểm nguy. Thế nhưng, người lính trẻ vẫn giữ trọn tinh thần thép và ý chí quyết tâm bảo vệ từng tấc đất quê hương.
Ngày 17/2/1979 – ký ức máu lửa nơi biên cương
Rạng sáng 17/2/1979, chiến sự bùng nổ. Quân Trung Quốc bất ngờ tràn qua khu vực phòng ngự của Tiểu đoàn 3. Trong làn pháo rền vang và tiếng súng dồn dập, ông Lự và đồng đội bước vào những giờ phút sinh tử.
Không quản hiểm nguy, đơn vị đã quả cảm chiến đấu, đẩy lùi hàng chục đợt tiến công của đối phương. Đất đá Mường Khương rung chuyển, nhiều chiến sĩ ngã xuống, nhưng ý chí quyết tâm của người lính Việt Nam vẫn kiên cường như những vách đá nơi núi rừng Tây Bắc.
Ngày 18/2/1979 – giây phút giữa sống và chết
Giữa trận chiến ác liệt, ông Lự bị thương nặng. Máu chảy thấm đỏ áo lính, nhưng ông vẫn cố gắng bám trụ chiến hào cho đến khi được đồng đội đưa ra tuyến sau. Ngày 18/2/1979, ông được chuyển về Đoàn quân y 109 Vĩnh Yên (Quân khu 2) điều trị. Những ngày nằm trên giường bệnh là những ngày ông phải chống chọi với đau đớn, nhưng trong trái tim vẫn luôn hướng về đồng đội còn đang ngày đêm chiến đấu.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
Sau thời gian điều trị, ông được điều chuyển về Đoàn 235 – Quân khu 2 tiếp tục công tác. Dẫu mang thương tật, ông vẫn giữ trọn tinh thần của người lính năm xưa.
Trở về – mang trong mình dấu ấn chiến tranh
Tháng 12/1981, ông Lê Ngọc Lự xuất ngũ, trở về quê hương. Chiến tranh đã để lại trên cơ thể ông tỷ lệ thương tật 35%, nhưng không thể lấy đi bản lĩnh, niềm tự hào và ký ức thiêng liêng của một thời tuổi trẻ cống hiến.
Hôm nay, khi nhìn lại chặng đường đã qua, ông vẫn luôn tự hào vì mình đã sống, chiến đấu và góp phần bảo vệ biên cương Tổ quốc trong những tháng ngày gian khó nhất.



