Cựu chiến binh

NHỮNG NGÀY THÁNG KHÔNG THỂ NÀO QUÊN

Những ngày trước, trong và sau Cách mạng Tháng Tám 1945 là chuỗi thời gian không thể phai mờ trong ký ức Phùng Ngọc Hùng – nơi đói khát, sợ hãi, hy vọng và niềm tin hòa quyện, tạo nên bước ngoặt của đời người và dân tộc.

Hưng Yên11/01/2026Nguyễn Anh Quý (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong cuộc đời Phùng Ngọc Hùng, có những ngày tháng dù đã trôi qua hơn nửa thế kỷ vẫn hiện lên rõ ràng như mới hôm qua. Đó là những ngày mà lịch sử không chỉ diễn ra trên các văn kiện hay quảng trường lớn, mà hiện hữu trong từng con ngõ nhỏ, từng mái nhà nghèo của thị xã Hồng Gai.

Trước Tháng Tám 1945, cuộc sống của người dân chìm trong một bầu không khí nặng nề. Cái đói bám riết từng gia đình, từng con người. Mỗi buổi sáng thức dậy là một nỗi lo: hôm nay có gì ăn không, có ai trong nhà gục xuống vì đói không. Với cậu bé Phùng Ngọc Hùng, những ngày ấy kéo dài tưởng như vô tận, u ám và không lối thoát.

Rồi một sự thay đổi âm thầm diễn ra. Người dân bắt đầu thì thầm với nhau nhiều hơn, ánh mắt không còn hoàn toàn cam chịu. Những buổi họp bí mật, những lời truyền miệng về Việt Minh, về thời cơ giành chính quyền lan nhanh trong dân. Dù còn nhỏ, Phùng Ngọc Hùng vẫn cảm nhận được rõ ràng rằng một điều gì đó rất lớn sắp xảy ra.

Những ngày tổng khởi nghĩa là chuỗi ngày mà ông không thể nào quên. Đêm đêm, ánh đuốc sáng rực khắp các con đường. Người dân tay cầm búa, gậy, dao, rựa… nối nhau tiến về các đồn bốt. Không khí vừa hồi hộp, vừa sôi sục. Lần đầu tiên trong đời, Phùng Ngọc Hùng thấy người dân không còn cúi đầu sợ hãi, mà bước đi hiên ngang, đầy quyết tâm.

Sau khi chính quyền về tay nhân dân, dù cuộc sống vẫn còn muôn vàn khó khăn, nhưng tinh thần đã khác. Người dân nói chuyện với nhau bằng giọng điệu tự tin hơn. Trẻ con được cười nhiều hơn. Với Phùng Ngọc Hùng, những ngày tháng ấy giống như ranh giới chia đôi cuộc đời: một bên là đói khát, áp bức; bên kia là hy vọng và niềm tin vào tương lai.

Những ngày tháng không thể nào quên ấy trở thành điểm tựa tinh thần cho ông suốt cả cuộc đời. Mỗi khi gặp khó khăn, ông lại nhớ về khoảnh khắc nhân dân tay không giành chính quyền, để tự nhắc mình rằng không có thử thách nào là không thể vượt qua khi con người có niềm tin và sự đoàn kết.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NHỮNG NGÀY THÁNG KHÔNG THỂ NÀO QUÊN | Câu chuyện thời hoa lửa