Bài viết

Những ngày tháng không thể nào quên

Ninh Bình26/04/2026Ban Biên tập tổng hợp1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Thời hoa lửa, bầu trời không còn xanh trong như những ngày bình yên nữa. Những vệt khói xám kéo dài như những vết thương chưa lành, phủ lên mái làng nhỏ nơi An lớn lên. Cậu mới mười sáu tuổi, cái tuổi đáng ra chỉ nên lo chuyện học hành, bạn bè và những ước mơ giản dị. Nhưng chiến tranh không hỏi tuổi, cũng chẳng chọn người.

Mỗi buổi sáng, An thức dậy khi tiếng còi báo động vang lên. Mẹ cậu nhanh tay gói lại ít cơm nắm, dúi vào tay con rồi giục: “Đi nhanh con, xuống hầm thôi.” Những bước chân vội vã, tiếng thở gấp gáp hòa cùng tiếng bom vọng lại từ xa. Trong bóng tối của hầm trú, An nắm chặt bàn tay mẹ, cảm nhận rõ sự run rẩy dù bà cố giấu đi.

Một ngày nọ, làng bị đánh phá dữ dội. Khi khói bụi tan dần, An chạy đi tìm người bạn thân nhất của mình – Minh. Hai đứa từng cùng nhau thả diều trên cánh đồng, từng hứa sau này sẽ rời làng để thấy thế giới rộng lớn hơn. Nhưng hôm đó, cánh đồng chỉ còn lại những hố bom sâu hoắm. An gọi mãi, gọi đến khản giọng, nhưng không có tiếng đáp.

Từ ngày ấy, An không còn là cậu bé vô tư nữa. Cậu tham gia đội thanh niên xung phong của làng, giúp chuyển lương thực, dẫn đường cho bộ đội, và đôi khi chỉ là đứng gác trong những đêm dài lạnh lẽo. Trong tim cậu, nỗi đau mất bạn biến thành một ngọn lửa âm ỉ – không phải ngọn lửa hủy diệt, mà là ngọn lửa của ý chí và hy vọng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn