Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Những ngày tháng ở “chảo lửa” Vị Xuyên

CCB Đường Minh Tuấn, dân tộc Kinh, sinh năm 1958, quê xã Minh Tân, huyện Cẩm Khê, tỉnh Phú Thọ. Sinh ra trong một gia đình giàu truyền thống yêu nước, khi đất nước bước vào những năm tháng căng thẳng ở biên giới phía Bắc, người thanh niên Đường Minh Tuấn đã lên đường nhập ngũ, mang theo lời dặn của gia đình và niềm tin của quê hương.

Phú Thọ21/08/2026Xã Chiềng Ken (Đoàn xã Chiềng Ken)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sau thời gian huấn luyện, ông được biên chế về Trung đoàn 457, Sư đoàn 313, Quân khu 2. Đơn vị sau đó được điều động thực hiện nhiệm vụ chiến đấu tại mặt trận Vị Xuyên, tỉnh Hà Giang, một trong những chiến trường ác liệt nhất của cuộc chiến đấu bảo vệ biên giới phía Bắc.

Những năm tháng tại Vị Xuyên là quãng thời gian không thể nào quên trong cuộc đời người lính Đường Minh Tuấn. Nơi đây núi đá dựng đứng, địa hình hiểm trở, nhiều vị trí chiến đấu nằm trên những cao điểm mà muốn giữ được phải trả giá bằng biết bao mồ hôi, máu và sự hy sinh.

Những ngày tháng ở “chảo lửa” Vị Xuyên

Năm 1984, chiến trường Vị Xuyên bước vào thời kỳ đặc biệt ác liệt. Đơn vị ông Tuấn cùng các lực lượng bạn làm nhiệm vụ chốt giữ trận địa, củng cố công sự, vận chuyển đạn dược và chiến đấu bảo vệ các vị trí được giao.

Một trong những trận đánh mà ông nhớ sâu sắc là trận chiến ngày 12/7/1984 trên mặt trận Vị Xuyên. Trong ngày hôm ấy, pháo binh đối phương bắn phá dữ dội vào nhiều khu vực trận địa. Những người lính phải bám chặt công sự, vừa chiến đấu vừa tìm cách cứu chữa, đưa đồng đội bị thương về phía sau.

Đối với người lính ở Vị Xuyên, tiếng pháo đã trở thành âm thanh ám ảnh. Đất đá rung chuyển, khói bụi phủ kín trận địa. Có những thời điểm, thông tin liên lạc bị gián đoạn, công sự bị phá hỏng, nhưng những người còn lại vẫn phải nhanh chóng khắc phục, tiếp tục giữ trận địa.

Ông Tuấn từng chia sẻ rằng, điều giúp người lính vượt qua những giây phút khốc liệt nhất chính là tình đồng chí, đồng đội. Trong chiến hào, mọi người cùng chia nhau từng ngụm nước, từng phần lương khô; ai có thêm chút thuốc hay băng gạc đều sẵn sàng chia sẻ cho người bên cạnh.

Có những đồng đội hôm trước còn ngồi bên nhau, cùng kể chuyện quê nhà, vậy mà hôm sau đã mãi mãi nằm lại giữa núi đá Vị Xuyên.

“Còn người, còn trận địa”

Những người lính Trung đoàn 457 ngày ấy hiểu rằng phía sau mình là quê hương, gia đình và hàng triệu đồng bào. Vì vậy, dù trận địa bị bom pháo cày xới, họ vẫn kiên cường bám trụ.

Ông Tuấn nhớ nhất những đêm trên chốt. Khi tiếng súng tạm lắng, những người lính tranh thủ sửa lại công sự, kiểm tra vũ khí, san đất đá và tìm kiếm đồng đội. Trong bóng tối của núi rừng, mỗi người đều hiểu rằng ngày mai có thể tiếp tục là một ngày chiến đấu khốc liệt.

Những năm tháng ấy đã rèn luyện người thanh niên Đường Minh Tuấn trở thành một người lính gan dạ, kỷ luật và giàu tình đồng đội. Ông không coi những gì mình đã làm là chiến công riêng. Với ông, đó là trách nhiệm của một người lính khi Tổ quốc cần.

Ký ức không bao giờ phai

Sau khi hoàn thành nhiệm vụ quân ngũ, CCB Đường Minh Tuấn trở về quê hương Phú Thọ, tiếp tục cuộc sống đời thường. Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những ký ức về Vị Xuyên vẫn ở lại.

Mỗi khi nhắc đến Trung đoàn 457, Sư đoàn 313, ông lại nhớ về những người đồng đội năm xưa. Có người đã trở về, có người mang thương tật suốt đời, cũng có những người mãi mãi nằm lại nơi biên cương.

Đối với ông, Vị Xuyên không chỉ là một địa danh. Đó là nơi lưu giữ tuổi trẻ, tình đồng đội và những năm tháng mà một thế hệ đã sống hết mình vì Tổ quốc.

Ông thường nhắc con cháu rằng:

“Chiến tranh đã lùi xa, nhưng không được quên những người đã hy sinh. Hòa bình hôm nay không tự nhiên mà có; đó là thành quả được đánh đổi bằng tuổi xuân, máu và nước mắt của biết bao thế hệ.”

Câu chuyện của CCB Đường Minh Tuấn là một câu chuyện nhỏ trong ký ức lớn của những người lính Vị Xuyên. Những người lính Trung đoàn 457, Sư đoàn 313 năm ấy đã đứng giữa mưa bom, bão đạn, kiên cường giữ từng vị trí, từng tấc đất biên cương.

Ngày hôm nay, khi đất nước hòa bình, những người lính năm xưa đã trở về với cuộc sống đời thường. Nhưng hình ảnh họ giữa “chảo lửa” Vị Xuyên vẫn mãi là những bông hoa lửa của một thời hoa niên – cháy hết mình vì Tổ quốc và để lại cho thế hệ hôm nay một bài học sâu sắc về lòng yêu nước, ý chí kiên cường và tình đồng chí, đồng đội.

Xin được tri ân CCB Đường Minh Tuấn cùng những người lính Trung đoàn 457, Sư đoàn 313; thành kính tưởng nhớ những đồng đội đã mãi mãi nằm lại nơi biên cương Vị Xuyên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn