Cựu chiến binh

NHỮNG NGÀY THÁNG TƯ KHÔNG BAO GIỜ QUÊN

Những ngày tháng Tư lịch sử luôn trở lại trong ký ức người lính như một phần máu thịt, gợi nhớ chiến thắng, hy sinh và giá trị vĩnh hằng của hòa bình.

Hưng Yên10/01/2026Bùi Cẩm Bích (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Với cựu chiến binh Phạm Thanh Tịnh, tháng Tư không chỉ là một mốc thời gian trong năm, mà là khoảng ký ức không bao giờ phai mờ trong suốt cuộc đời người lính. Mỗi khi tháng Tư về, trong lòng ông lại dâng lên những cảm xúc rất khó gọi tên: tự hào, xúc động, biết ơn và cả những khoảng lặng trầm sâu.

Tháng Tư năm ấy – năm 1975 – là tháng của những ngày hành quân dồn dập, của những đêm không ngủ, của những giờ phút sinh tử cận kề. Ông nhớ như in từng con đường, từng cánh rừng, từng khu làng mà đơn vị đã đi qua trong những ngày cuối cùng của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Không khí lúc đó vừa khẩn trương, vừa tràn đầy niềm tin tất thắng.

Trong ký ức của ông, tháng Tư là tháng của những quyết định lớn lao, khi mỗi người lính đều hiểu rằng mình đang đứng trước thời khắc lịch sử của dân tộc. Không ai nói ra, nhưng ai cũng cảm nhận rõ: chiến thắng đang rất gần, và cái giá phải trả có thể là sinh mạng của chính mình.

Có những buổi sáng tháng Tư, đơn vị vừa hành quân vừa chiến đấu, chưa kịp ăn uống đầy đủ. Có những đêm, họ nằm bên nhau giữa chiến trường, chia nhau từng ngụm nước, từng mẩu lương khô, động viên nhau cố gắng thêm chút nữa. Trong hoàn cảnh ấy, tình đồng đội trở thành sức mạnh tinh thần vô giá.

Chiến thắng đến, nhưng niềm vui không trọn vẹn. Tháng Tư cũng là tháng của những giọt nước mắt tiễn biệt đồng đội. Những người nằm lại ngay trước ngày toàn thắng trở thành nỗi day dứt theo Phạm Thanh Tịnh suốt cuộc đời. Mỗi lần nhớ về tháng Tư, ông không chỉ nhớ đến niềm vui chiến thắng, mà còn nhớ đến những khuôn mặt đã vĩnh viễn không trở về.

Sau này, khi hòa bình đã lâu, mỗi dịp tháng Tư trở lại, ông thường dành thời gian lặng lẽ tưởng niệm đồng đội. Với ông, đó không phải là hoài niệm buồn, mà là cách để nhắc mình sống sao cho xứng đáng với những người đã hy sinh.

Những ngày tháng Tư không bao giờ quên, bởi đó là nơi hội tụ của lý tưởng, của máu xương, của niềm tin và của khát vọng hòa bình. Và với người lính năm xưa, ký ức ấy sẽ theo ông đến cuối cuộc đời.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NHỮNG NGÀY THÁNG TƯ KHÔNG BAO GIỜ QUÊN | Câu chuyện thời hoa lửa